Trùng Sinh Chọn Lại Phu quân – Chương 2

Trong khi viện của Thịnh Tuyết náo nhiệt như mở hội, thì viện của ta yên tĩnh đến lạ kỳ. Ta thong thả nằm trên ghế tựa, tay cầm miếng bánh đậu xanh, miệng lẩm nhẩm tính toán hồi môn.

Kiếp trước, ta gả cho Thẩm Viễn Chu lúc hắn còn là một tên nghèo rớt mồng tơi. Ta mang theo toàn bộ trang sức, lụa là của mình đi cầm cố để nuôi lão ăn học, rồi lại cung phụng bà mẹ chồng hắc ám của lão. Kiếp này thì đừng hòng! Một sợi chỉ ta cũng không để lại cho nhà họ Thẩm.

Đang mơ màng về cuộc sống “về hưu” sắp tới, thì “đóa bạch liên hoa” của phủ chúng ta xuất hiện.

Thịnh Tuyết bước vào, mắt phượng hơi đỏ, dáng vẻ liễu yếu đào tơ, sau lưng là hai nha hoàn ôm đầy gấm vóc. Muội ấy nắm lấy tay ta, giọng nghẹn ngào:

– Tỷ tỷ, muội… muội thật sự không biết Thẩm đại nhân lại xin cưới muội. Muội biết tỷ đã đợi huynh ấy ba năm, muội xin lỗi, hay là để muội nói với phụ thân…

Ta nhìn muội ấy, trong lòng thầm cảm thán: Kỹ năng diễn xuất này nếu ở thời hiện đại chắc chắn giật giải Oscar.

Ta vỗ vỗ tay muội ấy, cười hiền hậu như bà nội nhìn cháu gái:

– Tuyết nhi ngoan, nói gì mà lạ thế? Thẩm đại nhân trẻ tuổi tài cao, lại “nhất kiến chung tình” với muội, đây là phúc phần của muội. Tỷ tỷ mừng cho muội còn không hết, sao lại trách muội được?

Thịnh Tuyết sững sờ. Có vẻ như kịch bản “Tỷ tỷ khóc lóc, muội muội quỳ xin lỗi” mà muội ấy chuẩn bị đã bị ta quăng vào sọt rác. Muội ấy chớp mắt:

– Nhưng… tỷ đã chờ huynh ấy ba năm…

– Ôi dào! – Ta phẩy tay – Ba năm đó là do tỷ thấy tiết trời đẹp nên muốn ở giá chơi thôi, liên quan gì đến hắn? Muội đừng suy nghĩ nhiều. Nghe nói mẹ của Thẩm đại nhân ở quê sắp lên kinh thành, bà ấy là người… ừm… rất “truyền thống”. Muội nhớ giữ gìn sức khỏe để còn thức khuya dậy sớm hầu hạ mẹ chồng nhé!

Ta nhớ lại kiếp trước, bà mẹ chồng kia bắt ta dậy từ giờ Dần (5 giờ sáng) để nấu cháo, rồi lại bắt rửa chân cho bà ấy trước khi đi ngủ. Nghĩ đến cảnh Thịnh Tuyết – người vốn chỉ biết thêu thùa và ngắm hoa – phải đi giặt tất cho bà lão đó, ta suýt chút nữa thì cười thành tiếng.

Thịnh Tuyết tái mặt, nhưng vẫn cố mỉm cười:

– Đa tạ tỷ tỷ đã nhắc nhở. À, muội nghe nói… mẫu thân đã định hôn sự cho tỷ với Trấn Bắc Vương?

– Đúng vậy. – Ta gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào – Nghe danh Vương gia uy dũng, ta ngưỡng mộ đã lâu. Được gả cho hắn, chính là ý nguyện của ta.

Vừa dứt lời, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút mỉa mai vang lên từ cửa viện:

– Ý nguyện của nàng là muốn gả cho một kẻ “diêm vương mặt lạnh” như ta sao?

Ta giật bắn mình, miếng bánh đậu xanh suýt chút nữa kẹt trong cổ họng. Một nam tử cao lớn, vận hắc phục, khí thế lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm bước vào. Gương mặt hắn sắc sảo, đôi mắt sắc lẹm như có thể nhìn thấu tâm can người khác.

Tạ Chiêu! Hắn sao lại ở đây?

Thịnh Tuyết sợ hãi cúi đầu chào rồi chạy biến như gặp ma. Trong viện chỉ còn lại ta và “vị hôn phu” tương lai.

Ta vội vàng đứng dậy, phủi vụn bánh trên áo, hành lễ theo kiểu quý tộc:

– Thần thiếp tham kiến Vương gia. Vương gia vạn phúc kim an.

Tạ Chiêu tiến lại gần, nhìn ta từ đầu đến chân với ánh mắt đầy nghi hoặc:

– Thịnh đại tiểu thư, ta nghe nói nàng vì bị Thẩm đại nhân từ hôn mà hóa điên, đòi gả cho kẻ sắp ra biên cương như ta?

Ta ngẩng lên, nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể (dù trong lòng đang chửi thầm: Ông đây mà điên à? Ông đây là đang hưởng thụ cuộc sống đấy!):

– Vương gia quá lời rồi. Thần thiếp thấy Thẩm đại nhân tầm thường quá, không xứng với chí lớn của thần thiếp. Chỉ có bậc anh hùng trấn giữ giang sơn như Vương gia mới khiến thần thiếp tâm phục khẩu phục.

Tạ Chiêu nhíu mày, tiến sát lại gần ta, hơi thở nam tính nồng đậm:

– Nàng có biết biên cương là nơi rừng thiêng nước độc, ta đi một lần có khi ba năm không về? Nàng gả cho ta, chẳng khác nào thủ tiết sống?

Ta nén cơn sướng rền vang trong lòng, làm ra vẻ thâm tình:

– Vì Vương gia, thần thiếp nguyện chờ đợi. Ba năm, mười năm hay cả đời, chỉ cần danh phận Vương phi của ngài, thần thiếp cũng mãn nguyện.

(Thực ra là: Đúng rồi! Đi đi! Đi ba mươi năm cũng được! Tiền cứ gửi về đều là được!)

Tạ Chiêu nhìn ta trân trân một hồi lâu, dường như đang cố tìm kiếm một tia dối trá nào đó trên khuôn mặt “ngây thơ” của ta. Cuối cùng, hắn hừ lạnh một tiếng:

– Được! Nếu nàng đã muốn nhảy vào lửa, ta thành toàn cho nàng. Hai tháng sau, rước dâu.

Hắn quay lưng bỏ đi, tà áo đen bay phấp phới. Ta đứng đó, nhìn theo bóng lưng hắn mà muốn nhảy chân sáo.

Nhưng cuộc vui chưa dừng lại ở đó. Chiều hôm ấy, khi ta đang đi dạo trong vườn thì gặp Thẩm Viễn Chu. Hắn vừa bàn xong chuyện hôn sự với phụ thân, thấy ta liền tiến lại, vẻ mặt đầy hối lỗi nhưng vẫn không giấu được sự đắc ý:

– Quân nhi, chuyện của chúng ta… là ta có lỗi với nàng. Nhưng tình cảm không thể cưỡng cầu, trong lòng ta người đó luôn là Tuyết nhi.

Ta nhìn cái bản mặt “thâm tình giả tạo” kia mà thấy ngứa tay vô cùng. Ta nhẹ nhàng nói:

– Thẩm đại nhân nói gì thế? Huynh cưới muội muội ta, chúng ta là người một nhà. À, ta cũng phải chúc mừng huynh sắp có một người mẹ chồng “đức hạnh” như vậy.

Thẩm Viễn Chu hơi khựng lại:

– Nàng… nàng không buồn sao? Ta nghe nói nàng gả cho Tạ Chiêu? Hắn là kẻ giết người không chớp mắt đấy!

Ta cười khẩy, tiến lại gần hắn, thì thầm:

– Buồn chứ? Ta buồn vì kiếp trước… à không, vì trước đây mắt ta bị mù mới thấy huynh tốt. Còn Tạ Chiêu? Hắn dù là “diêm vương” thì cũng là Vương gia. Ta gả cho hắn, sau này gặp huynh, huynh phải quỳ xuống gọi ta một tiếng “Vương phi nương nương” đấy.

Gương mặt Thẩm Viễn Chu lập tức chuyển từ trắng sang xanh, rồi từ xanh sang tím.

Ta xách váy, thong dong bước đi, không quên để lại một câu:

– Chuẩn bị lễ quỳ cho tốt nhé, Thẩm đại nhân!

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...