Ngày đại hôn, cả Thịnh phủ đỏ rực từ trong ra ngoài. Chỉ có điều, không khí ở hai viện hoàn toàn khác nhau.
Bên viện của Thịnh Tuyết, muội ấy khóc sướt mướt vì cảm động, tay chân run rẩy khi khoác lên mình bộ hỉ phục thêu phượng cầu kỳ (mà ta biết thừa là muội ấy đã lén dùng tiền tiết kiệm của mẫu thân để đặt may riêng).
Bên viện của ta, ta đang… ăn lót dạ.
– Tiểu thư, người ăn từ từ thôi, hỏng hết lớp son môi bây giờ! – Con bé nha hoàn Xuân Đào vừa dặm phấn vừa kêu trời.
Ta nhồm nhoàm miếng đùi gà, lầm bầm:
– Con không hiểu đâu. Lên kiệu hoa là phải ngồi mấy canh giờ, chưa kể vào phủ người ta còn phải hành lễ này nọ. Kiếp trước ta đã suýt ngất vì đói rồi, kiếp này ta phải tích trữ năng lượng. Với cả, Tạ Chiêu sắp đi biên cương, ta phải ăn cho béo tốt để còn có sức mà tiêu tiền của hắn chứ!
Xuân Đào thở dài, dường như đã quá quen với cái nết “thực tế” đến mức khó hiểu của ta sau khi trọng sinh.
…
Giờ lành đã đến. Hai chiếc kiệu hoa cùng lúc ra khỏi cửa phủ.
Thẩm Viễn Chu cưỡi một con ngựa trắng, mặc hỉ phục đỏ, trông cũng có vẻ ra dáng một tân khoa Trạng nguyên tài hoa. Hắn nhìn sang phía kiệu của ta, ánh mắt phức tạp, vừa có chút áy náy, vừa có chút “ta biết nàng đang hối hận nhưng đã muộn rồi”.
Ta ở trong kiệu, khẽ vén rèm nhìn ra, thấy bản mặt đó liền bĩu môi: “Lão già này, tưởng mình là bánh bao nhân thịt chắc? Thật ra chỉ là cái màn thầu mốc mà thôi!”
Đúng lúc đó, tiếng móng ngựa dồn dập vang lên. Tạ Chiêu xuất hiện.
Hắn không cưỡi ngựa trắng như mấy tên công tử bột, mà cưỡi một con chiến mã đen tuyền, to lớn và hung dữ như chủ nhân của nó. Hắn vận hỉ phục đỏ thẫm, nhưng trên tay vẫn cầm theo thanh kiếm lệnh, khí thế sát phạt khiến đám đông đang hò reo bỗng dưng im bặt.
Hắn đi qua cạnh kiệu của ta, gõ nhẹ vào thành kiệu:
– Ngồi cho vững. Nếu mệt thì cứ ngủ, không cần giữ lễ tiết.
Ta ngẩn ra một chút. Ô kìa, vị “Diêm vương” này cũng biết quan tâm người khác sao? Hay là hắn sợ ta ngất xỉu giữa đường làm mất mặt Vương phủ?
Hai đoàn rước dâu đi song song trên phố chính. Một bên là Trạng nguyên mới nổi, một bên là Trấn Bắc Vương quyền thế. Dân chúng đứng chật kín hai bên đường để xem kịch hay.
Và kịch hay thực sự bắt đầu khi sính lễ và hồi môn được phô trương.
Thẩm Viễn Chu tuy có tài nhưng gia cảnh nghèo khó, sính lễ của hắn tuy đầy đủ nhưng nhìn qua là biết toàn hàng “bình dân học vụ”. Ngược lại, Thịnh Tuyết vì muốn giữ mặt mũi nên đã dồn hết vốn liếng làm hồi môn rình rang.
Còn phía ta? Sính lễ của Tạ Chiêu dài dằng dặc từ đầu phố đến cuối phố: Nào là san hô đỏ, ngọc bích từ Tây Vực, lụa là thượng hạng từ phương Nam… Dân chúng lóa hết cả mắt.
Chưa hết, phần hồi môn của ta mới là cú “chốt hạ”. Kiếp trước ta ngu ngốc mang hết tiền vàng cho Thẩm gia. Kiếp này, ta đã xin mẫu thân cho ta toàn bộ các cửa hiệu kinh doanh sinh lời nhất, còn những thứ trang sức nặng nề, “có tiếng mà không có miếng” thì để lại hết cho muội muội Thịnh Tuyết.
Đi đến ngã tư, đường hẹp, hai đoàn rước dâu buộc phải có một bên nhường đường.
Thẩm Viễn Chu hơi nhíu mày, định thúc ngựa đi trước. Nhưng Tạ Chiêu chỉ cần liếc mắt một cái, giọng lạnh như băng:
– Thẩm đại nhân, cấp bậc trong triều đình, chắc ngươi chưa quên?
Thẩm Viễn Chu tái mặt. Hắn mới là một quan lục phẩm nhỏ bé, làm sao dám tranh đường với một thân Vương nhất phẩm, lại còn là đại tướng quân nắm giữ binh quyền?
Hắn cắn răng, buộc phải kéo dây cương, lùi ngựa sang một bên, nhường đường cho kiệu hoa của ta đi trước.
Ta ngồi trong kiệu, cười đến mức rung cả mũ phượng. Ta khẽ vén rèm, nhìn Thẩm Viễn Chu đang cúi đầu, rồi nhìn sang kiệu của Thịnh Tuyết đang bị kẹt lại phía sau, nhẹ nhàng nói một câu đủ để họ nghe thấy:
– Đa tạ muội phu đã nhường đường. Chúc hai người “trăm năm hạnh phúc”, sớm tối bên nhau… đừng có buông tay nhau ra nhé!
(Ý ta là: Hai người cứ việc hành hạ nhau đi, để ta yên ổn làm Vương phi giàu sang!)
Tạ Chiêu quay lại nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại:
– Nàng có vẻ rất vui?
– Tất nhiên rồi! – Ta dõng dạc – Được gả cho anh hùng như Vương gia, thần thiếp vui đến mức muốn nhảy xuống kiệu múa một bài đây này!
Tạ Chiêu khẽ hừ một tiếng, nhưng ta thề là ta thấy khóe môi hắn hơi nhếch lên.
Tối hôm đó, tại Trấn Bắc Vương phủ.
Ta ngồi trên giường cưới, chuẩn bị tâm lý cho màn “động phòng hoa chúc” kinh điển. Dù sao thì linh hồn ta cũng 80 tuổi rồi, mấy chuyện này ta chẳng lạ gì, nhưng cái xác này mới 16 tuổi, ta cũng hơi lo lo…
Cửa mở. Tạ Chiêu bước vào, nồng nặc mùi rượu nhưng bước chân vẫn cực kỳ vững chãi. Hắn cầm cây gậy vàng vén khăn che đầu của ta lên.
Ánh nến lung linh chiếu rọi gương mặt ta (đã được dặm phấn lại cho bớt lem nhem vì ăn gà). Hắn nhìn ta một hồi lâu, rồi đột nhiên ngồi phịch xuống ghế, rót một chén rượu mạnh.
– Thịnh Quân. – Hắn gọi tên ta.
– Có thần thiếp.
– Ngày mai ta phải lên đường ra biên cương rồi. – Hắn nói, giọng có chút trầm xuống – Cuộc hôn nhân này là do ta đồng ý để cứu nàng khỏi cái đám rắc rối kia. Nàng ở lại đây, muốn làm gì thì làm, không ai dám quản nàng. Tiền trong phủ, nàng cứ việc dùng.
Mắt ta sáng rực như đèn pha:
– Thật sao? Cái gì cũng được ạ?
Tạ Chiêu hơi ngạc nhiên trước thái độ của ta (lẽ ra ta phải khóc lóc tiễn phu quân chứ?), hắn gật đầu:
– Thật. Trừ việc phản quốc, cái gì cũng được.
– Vậy nếu thần thiếp muốn sửa lại cái vườn hoa thành hồ thả cá, rồi mời gánh hát về diễn mỗi ngày có được không?
Tạ Chiêu: “…”
Hắn đặt chén rượu xuống, đứng dậy đi về phía giường. Ta nín thở. Hắn cúi xuống, ghé sát tai ta thì thầm:
– Được. Nhưng với điều kiện… nàng phải sống cho thọ. Đừng để đến lúc ta về, Vương phủ chỉ còn lại một đống nợ và một bà góa phụ héo hon.
Nói xong, hắn tung chăn đắp kín người ta, còn bản thân thì đi ra phía sập gỗ bên cạnh nằm xuống.
Ta nằm trong chăn, lòng nở hoa rực rỡ.”Sống thọ? Vương gia yên tâm, ta có kinh nghiệm sống đến 80 tuổi rồi. Lần này ta định sống đến 100 tuổi để tiêu sạch sành sanh kho bạc của ngài đấy!”
