Trùng Sinh Chọn Lại Phu quân – Chương 4

Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy thì phía bên kia giường đã lạnh ngắt. Tạ Chiêu quả nhiên đúng là quân nhân kiểu mẫu, nói đi là đi, dứt khoát như cách ta từ chối ăn rau cần vậy.

Hắn để lại cho ta một cái chìa khóa kho bạc to đùng và một vị quản gia già trông có vẻ rất hiền lành tên là Lâm thúc.

Lâm thúc đứng trước giường, cung kính hỏi:

– Vương phi, Vương gia dặn dò người muốn làm gì cũng được. Không biết hôm nay người có kế hoạch gì không?

Ta vươn vai một cái, xương cốt kêu rắc rắc (dù cái xác này mới 16 tuổi nhưng linh hồn ta vẫn có thói quen kiểm tra độ lão hóa). Ta dõng dạc nói:

– Trước tiên, hãy dẹp hết mấy cái cây cảnh khô khan kia đi. Ta muốn đào một cái hồ thật lớn ở giữa sân, thả cá chép vàng vào đó. Cạnh hồ phải có một cái đình hóng mát, bên trong đặt sẵn lò sưởi và một cái ghế nằm thật êm.

– Dạ? – Lâm thúc ngẩn người.

– Còn nữa, mời gánh hát hay nhất kinh thành về đây. Cứ ba ngày một buổi, diễn từ sáng đến tối. Ta không thích xem kịch buồn, cứ kịch hài, kịch vui mà diễn. Tiền nong không thành vấn đề, cứ lấy trong kho của Vương gia.

Lâm thúc lau mồ hôi:

– Vương phi… người không định đi bái kiến mẹ chồng hay thăm hỏi các phu nhân khác sao?

– Mẹ chồng ta mất lâu rồi mà? Còn các phu nhân khác… – Ta cười khẩy – Ta bận hưởng thụ rồi, ai có thời gian đi buôn chuyện với mấy bà cô đó. Cứ bảo ta sức khỏe yếu, cần tĩnh dưỡng là được.

Thế là, trong khi các tân nương khác đang phải thức khuya dậy sớm, pha trà rót nước cho mẹ chồng, thì ta – Thịnh Quân – đang nằm trên ghế xích đu, vừa cắn hạt hướng dương vừa xem vở kịch “Đại náo thiên cung”.

Cuộc sống này… đúng là tuyệt vời hơn cả mơ!

Trái ngược với “thiên đường” của ta, tại phủ Thẩm (thực chất chỉ là một căn nhà thuê khá khang thâm nhưng không gian chật hẹp), không khí lại đặc quánh mùi thuốc bắc và tiếng mắng chửi.

Bà Thẩm – mẹ của Thẩm Viễn Chu – vốn là một người đàn bà nông thôn chính hiệu, nhờ con trai đỗ đạt mới được lên kinh thành. Bà ta quan niệm: Con dâu gả về nhà chồng là phải làm trâu làm ngựa.

– Thịnh Tuyết! Cô xem cô nấu cái gì thế này? – Tiếng bà Thẩm thét lên từ nhà bếp.

Thịnh Tuyết, tiểu thư cành vàng lá ngọc, nay tóc tai bù xù, đôi bàn tay trắng trẻo đã lấm lem bồ hóng, đang thút thít khóc:

– Con… con đã bỏ muối như mẹ dặn rồi ạ.

– Muối? Cô bỏ cả một vốc thế này thì định cho mẹ con ta đi chầu Diêm Vương sớm à? Đúng là tiểu thư vô dụng! Chỉ được cái mặt là đẹp, còn cái nết thì chẳng bằng một góc chị cô!

Thịnh Tuyết uất ức. Muội ấy vốn tưởng gả cho “chân ái” là sẽ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Ai ngờ Thẩm Viễn Chu bây giờ bận rộn quan trường, đi sớm về khuya, chẳng còn thời gian đâu mà dỗ dành muội ấy.

Vừa lúc đó, Thẩm Viễn Chu đi làm về. Hắn mệt mỏi nhìn cảnh mẹ mắng vợ khóc, đầu đau như búa bổ. Hắn nhớ đến kiếp trước…

Kiếp trước, Thịnh Quân (là ta đấy) luôn quán xuyến mọi việc êm xuôi. Mẹ hắn chưa bao giờ phải động tay vào việc bếp núc, hắn đi làm về luôn có canh nóng cơm ngon, quần áo thơm tho. Hắn chỉ việc ung dung đọc sách, làm quan.

– Viễn Chu, huynh xem mẹ… – Thịnh Tuyết chạy lại ôm cánh tay hắn, nức nở.

Thẩm Viễn Chu khẽ đẩy muội ấy ra, giọng có chút bực dọc:

– Tuyết nhi, muội cũng nên học hỏi cách quán xuyến việc nhà đi. Chị của muội ngày trước đâu có để mẹ phải phiền lòng thế này.

Thịnh Tuyết sững sờ. Muội ấy không tin vào tai mình. Người đàn ông từng thề non hẹn biển, nay lại đem muội ấy ra so sánh với người chị mà hắn đã từng ruồng bỏ?

Vài ngày sau, ta quyết định ra ngoài “đổi gió”. Ta ngồi trên chiếc kiệu hoa lệ của Vương phủ, tám người khiêng, lính lác dẹp đường oai phong lẫm liệt.

Đi ngang qua chợ trung tâm, ta tình cờ thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng mặc cả từng đồng ở quầy bán thịt heo.

Đó là Thịnh Tuyết. Muội ấy mặc một bộ đồ lụa đã hơi cũ, tay xách cái giỏ tre, khuôn mặt phờ phạc vì thiếu ngủ.

Ta ra hiệu dừng kiệu, vén rèm ra, giọng điệu “quan tâm” hết mức:

– Ô kìa, đây chẳng phải là Thẩm phu nhân sao? Sao lại tự thân đi chợ thế này? Đám nha hoàn nhà muội đâu hết rồi?

Thịnh Tuyết quay lại, thấy ta thì mặt mũi tái mét vì xấu hổ. Muội ấy cố che cái giỏ tre ra sau lưng, gượng cười:

– Tỷ… tỷ tỷ. Muội thích tự đi chọn đồ cho tươi ngon thôi.

Ta chép miệng, vẫy vẫy cái quạt ngọc trong tay:

– Khổ thân muội quá. Ta thì lười lắm, sáng nay định dậy sớm đi chợ nhưng Vương gia cứ dặn đi dặn lại là “Vương phi cứ nghỉ ngơi, việc gì đã có người làm”. Ta ngủ đến tận trưa mới dậy, giờ đi mua ít trang sức cho đỡ chán đây.

Nói rồi, ta quay sang quản gia:

– Lâm thúc, ta thấy Thẩm phu nhân vất vả quá, hay là chúng ta tặng muội ấy một thỏi vàng để muội ấy mua thêm mấy con hầu về giúp việc nhé? Dù sao tiền trong kho cũng nhiều quá, tiêu mãi chẳng hết.

Lâm thúc rất biết ý, liền lấy ra một thỏi vàng sáng loáng.

Gương mặt Thịnh Tuyết lúc đó… ôi thôi, nó chuyển từ xanh sang đỏ, rồi từ đỏ sang tím ngắt như quả cà tím bị nướng quá lửa. Muội ấy nghiến răng:

– Đa tạ ý tốt của tỷ tỷ, muội không cần!

Ta mỉm cười, ra hiệu cho kiệu đi tiếp:

– Vậy thôi, muội cứ từ từ mà mặc cả nhé. Nhớ mua thịt nạc ấy, Thẩm đại nhân dạo này trông gầy đi nhiều đấy, chắc là do “vợ hiền” chăm sóc kỹ quá mà!

Ta ngồi trong kiệu, nghe tiếng Thịnh Tuyết dậm chân thình thịch phía sau mà lòng sướng như mở hội.

“Lục Trì Chu… à không, Thẩm Viễn Chu, Thịnh Tuyết. Trò hay chỉ mới bắt đầu thôi!”

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...