Hoàng hậu nương nương tổ chức tiệc thưởng trà, mời tất cả các phu nhân và tiểu thư quyền quý trong kinh thành. Đương nhiên, một “vị khách đặc biệt” như ta – người vừa gả cho Trấn Bắc Vương đã lập tức trở thành góa phụ tạm thời – không thể vắng mặt.
Lâm thúc đưa cho ta một hộp trang sức to bằng cái khay trà, bên trong là bộ “Phượng Vũ Cửu Thiên” bằng vàng ròng đính hồng ngọc. Hắn nói: – Vương gia dặn, phu nhân đi tiệc không cần nể mặt ai, cứ đeo bộ này vào cho ta. Ai dám nói ra nói vào, cứ bảo là Vương gia ép đeo cho nặng đầu.
Ta nhìn bộ trang sức lấp lánh mà muốn rơi nước mắt. Tạ Chiêu à, ngài đúng là tri kỷ của đời ta! Ngài biết ta thích nhất là dùng tiền đè chết người mà.
Ta trang điểm nhẹ nhàng nhưng khoác lên mình bộ lễ phục màu đỏ sẫm thêu chỉ vàng. Bước xuống kiệu ngay trước cửa cung, ta thấy một đám đông đang xúm xít. Giữa đám đông đó là Thịnh Tuyết và Thẩm Viễn Chu.
Thẩm Viễn Chu hôm nay diện bộ quan phục màu xanh lục, trông cũng có chút phong thái thanh cao. Thịnh Tuyết thì mặc bộ váy màu trắng tinh khôi, trên đầu cài một bông hoa nhài bằng ngọc, trông đúng kiểu “đóa hoa nhỏ bị vùi dập bởi gió sương”.
Vừa thấy ta, Thịnh Tuyết liền tiến tới, giọng nhỏ nhẹ như muỗi kêu: – Tỷ tỷ… tỷ đến rồi. Muội cứ lo tỷ ở Vương phủ một mình buồn chán, định qua thăm nhưng lại sợ làm phiền tỷ tĩnh dưỡng.
Ta cười tươi như hoa nở mùa xuân, cố ý nghiêng đầu để bộ hồng ngọc trên đầu va vào nhau kêu lạch cạch: – Ôi, Tuyết nhi lo xa quá. Ta bận xem kịch, ăn tổ yến nên thời gian trôi nhanh lắm, chẳng thấy buồn chút nào. Mà sao trông muội xanh xao thế? Hay là Thẩm đại nhân “yêu thương” muội quá mức, khiến muội kiệt sức rồi?
Đám phu nhân xung quanh bắt đầu che miệng cười. Thẩm Viễn Chu đứng cạnh đó, mặt mày tối sầm lại. Hắn nhìn chằm chằm vào bộ trang sức của ta, ánh mắt vừa có chút kinh ngạc, vừa có chút khó chịu.
– Vương phi nương nương, – Thẩm Viễn Chu hành lễ, giọng điệu khách sáo – Xem ra cuộc sống ở Vương phủ rất hợp với người.
Ta gật đầu, thản nhiên nhận lễ: – Thẩm đại nhân nói đúng. Vương gia nhà ta tuy thô lỗ, nhưng được cái hào phóng. Hắn bảo ta: “Nàng cứ tiêu tiền đi, tiêu không hết thì đừng có đi ngủ”. Ta cũng khổ tâm lắm chứ bộ.
Thẩm Viễn Chu: “…”
Vào đến trong tiệc, Hoàng hậu thấy ta thì vẫy tay gọi lại ngồi gần. Bà ấy nhìn ta với ánh mắt đầy thương cảm (chắc là thương cái xác 16 tuổi mà phải lấy ông chồng “Diêm vương”): – Trấn Bắc Vương phi, Tạ Chiêu đi biên cương chắc nàng vất vả lắm?
Ta làm ra vẻ sụt sùi, lấy khăn tay lụa thượng hạng chấm chấm khóe mắt (thực ra là để lau vụn bánh vừa ăn lén trên kiệu): – Dạ, thiếp thân chỉ hận không thể theo Vương gia ra trận để nâng khăn sửa túi cho ngài. Nhưng ngài bảo, biên cương lạnh giá, ngài sợ thiếp thân chịu khổ, nên bắt thiếp thân ở lại kinh thành… đi mua sắm cho khuây khỏa ạ.
Hoàng hậu bật cười: – Tạ Chiêu đúng là biết thương vợ.
Đúng lúc này, Thịnh Tuyết đột nhiên đứng dậy. Muội ấy muốn lấy lại thể diện bằng cách trổ tài. Kiếp trước, muội ấy nổi tiếng với điệu múa “Hồ điệp phiến”, khiến bao công tử say mê.
– Muội muội thần thiếp thấy không khí hơi trầm, xin được múa một bài để góp vui cho Hoàng hậu nương nương và các vị phu nhân ạ. – Thịnh Tuyết dịu dàng nói.
Điệu múa của muội ấy đúng là đẹp thật, dẻo như không xương, ánh mắt đưa tình hướng về phía Thẩm Viễn Chu. Các phu nhân bắt đầu vỗ tay khen ngợi. Thịnh Tuyết liếc nhìn ta, trong mắt đầy vẻ đắc thắng như muốn nói: “Chị chỉ có tiền, còn em có tài và có được người đàn ông chị từng yêu!”
Múa xong, muội ấy thở hổn hển, quay sang ta: – Tỷ tỷ, ngày trước ở nhà tỷ luôn dạy bảo muội muội, chắc hẳn bây giờ tài nghệ của tỷ đã thăng tiến vượt bậc. Không biết tỷ có thể cho mọi người mở mang tầm mắt không?
Đây rồi! Màn “gài bẫy” kinh điển của trà xanh. Muội ấy biết thừa kiếp trước ta chỉ lo thêu thùa, nấu nướng, chẳng biết đàn hát gì cả.
Ta bình thản đặt chén trà xuống, đứng dậy. Mọi ánh mắt đổ dồn vào ta. Thẩm Viễn Chu nhìn ta với vẻ lo lắng, có lẽ hắn sợ ta làm mất mặt (dù sao ta cũng từng là hôn thê của hắn).
Ta mỉm cười nói với Hoàng hậu: – Thưa nương nương, thiếp thân gả vào võ tướng gia đình, những điệu múa yểu điệu này thiếp thân không thạo. Nhưng để góp vui, thiếp thân xin phép được… múa kiếm ạ!
– Múa kiếm? – Cả sảnh tiệc ồ lên.
Ta bước ra giữa sân, mượn thanh kiếm của một thị vệ thân tín của Tạ Chiêu (hắn luôn đi theo bảo vệ ta).
Thực ra, kiếp trước ta sống đến 80 tuổi, để giữ sức khỏe, ta đã học một bài dưỡng sinh tên là “Thái Cực Kiếm” từ một vị đạo sĩ già. Tuy không có sát khí, nhưng đường kiếm chậm rãi, uyển chuyển, mang theo một khí thái thanh cao, thoát tục của người đã nhìn thấu hồng trần.
Ta bắt đầu múa. Kiếm trong tay ta không phải để giết người, mà như một dải lụa cứng cáp, hòa cùng tiếng gió. Tà áo đỏ bay lượn, bộ hồng ngọc trên đầu tỏa sáng dưới ánh nắng. Khí chất của một “bà già 80 tuổi” hòa quyện vào thân xác thiếu nữ 16 tuổi tạo nên một sự uy nghiêm đáng sợ.
Khi ta thu kiếm lại, cả sảnh tiệc im phăng phắc.
Hoàng hậu vỗ tay đầu tiên, đôi mắt sáng rực: – Tuyệt! Đúng là phong thái của nữ nhân Trấn Bắc Vương phủ! Không kiêu ngạo, không siểm nịnh, hào sảng mà tinh tế!
Thịnh Tuyết đứng đó, mặt trắng bệch. Điệu múa hồ điệp của muội ấy bỗng chốc trở nên tầm thường, dung tục trước bài kiếm của ta.
Ta đi ngang qua Thịnh Tuyết, khẽ nói nhỏ vào tai muội ấy: – Muội muội à, múa may chỉ là trò vui của ca kỹ. Làm chính thất, cái cần là khí chất và… tiền. Muội thiếu cả hai rồi.
Ta nhìn sang Thẩm Viễn Chu, thấy hắn đang nhìn ta ngây người, đôi mắt ấy… hình như có chút hối hận?
Hừ, hối hận cái nịt! Ta quay ngoắt đi, tiến về phía bàn ăn: – Lâm thúc, ta múa xong hơi đói, bảo đầu bếp cung đình mang cho ta thêm mấy dĩa bánh quế hoa nhé!
