Từ ngày có “Tiểu Tạ” canh cổng, Trấn Bắc Vương phủ yên tĩnh hẳn. Đám tiểu nhân định đến dòm ngó đều bị một tiếng gầm của nó làm cho bay màu. Ta thong thả nằm trong phủ, tay cầm sổ sách các cửa hiệu mà mẫu thân đã cho làm hồi môn.
Đang tính toán xem tháng này nên đi mua thêm bao nhiêu bộ trang sức cho bõ công “về hưu sớm”, thì Lâm thúc hớt hải chạy vào:
– Vương phi, không xong rồi! Cửa hàng tơ lụa “Cẩm Tú” và tiệm trà “Thanh Phong” của người đều bị quan binh niêm phong để kiểm tra thuế và nguồn gốc hàng hóa!
Ta nhướng mày, đặt chén trà xuống: – Quan binh nào mà gan to tày đình thế? Không biết đó là tài sản của Vương phi sao? – Dạ… là người của Hàn Lâm viện và Bộ Hộ phối hợp. Nghe nói là do Thẩm đại nhân – Thẩm Viễn Chu đích thân dâng sớ, báo cáo rằng các cửa hiệu này có hành vi gian lận, trốn thuế và bán hàng giả từ biên cương về.
Ta bật cười, tiếng cười khô khốc của một bà già 80 tuổi trong thân xác thiếu nữ: – Ồ, Thẩm đại nhân dạo này rảnh rỗi quá nhỉ? Không lo hầu hạ mẹ già, vợ trẻ, lại đi lo chuyện thuế má của ta cơ đấy.
Ta hiểu ngay ý đồ của hắn. Hắn muốn chặt đứt nguồn tài chính của ta, để ta không còn tiền “quấy rối” Thịnh Tuyết, và có lẽ là để ta phải xuống nước cầu xin hắn giúp đỡ. Hắn vẫn giữ cái ảo tưởng rằng ta còn yêu hắn đậm sâu, chỉ vì ghen tuông nên mới cưới Tạ Chiêu.
– Đi! Chuẩn bị kiệu. Ta phải ra ngoài xem “vị quan liêm khiết” này biểu diễn thế nào.
…
Tại tiệm tơ lụa Cẩm Tú, Thẩm Viễn Chu đang đứng chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy chính trực, xung quanh là đám lính đang lục soát tung tóe lụa là thượng hạng của ta. Thịnh Tuyết cũng có mặt, muội ấy cầm chiếc khăn tay che miệng, vẻ mặt “lo lắng” nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự đắc ý.
– Tỷ tỷ, muội đã khuyên Viễn Chu rồi, nhưng huynh ấy là người công tư phân minh. Nếu tỷ có lỡ tay làm sai điều gì, cứ nhận lỗi với huynh ấy một tiếng, chắc huynh ấy sẽ nể tình xưa mà nương tay… – Thịnh Tuyết vừa thấy ta liền đi tới “khuyên nhủ”.
Ta không thèm nhìn muội ấy lấy một cái, đi thẳng đến trước mặt Thẩm Viễn Chu. Hắn nhìn ta, giọng trầm xuống: – Thịnh Quân, ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho nàng. Nàng mới quản lý cửa hiệu, chắc chắn bị đám gia nhân lừa gạt. Chỉ cần nàng giao ra sổ sách thật và đóng cửa tĩnh tâm hối lỗi, ta sẽ tìm cách nói đỡ trước mặt các vị đại nhân.
Ta nhìn đống lụa là bị quăng quật dưới đất, rồi nhìn bản mặt “thâm tình” của hắn, cảm thấy buồn nôn vô cùng.
– Thẩm đại nhân, huynh nói ta trốn thuế? – Ta hỏi, giọng bình thản. – Chứng cứ rành rành. – Hắn đưa ra một xấp giấy tờ giả mạo mà hắn đã dày công chuẩn bị.
Ta gật đầu, rồi đột nhiên quay sang Lâm thúc: – Lâm thúc, đem cái hộp sắt đen trong kho của Vương gia ra đây.
Lâm thúc nhanh chóng mang ra một cái hộp to, bên trong chứa đầy những cuộn giấy cũ kỹ nhưng được đóng dấu đỏ chót của Bộ Hộ và cả… con dấu của Hoàng thượng.
Ta thong thả lấy ra một tờ, quăng thẳng vào mặt Thẩm Viễn Chu: – Mở to mắt chó của huynh ra mà nhìn. Đây là bằng chứng “trốn thuế” của ta sao? Toàn bộ cửa hiệu này từ mười năm trước đã được Vương gia dùng chiến công để đổi lấy lệnh “miễn thuế trọn đời” từ tiên đế. Mọi mặt hàng từ biên cương về đều là quân lương dư thừa được triều đình cho phép kinh doanh để gây quỹ cho binh sĩ.
Gương mặt Thẩm Viễn Chu lập tức chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xám ngoét. Hắn run rẩy cầm tờ giấy, tay run cầm cập.
– Cái… cái này… sao có thể… – Hắn lẩm bẩm.
Ta tiến lại gần, ghé sát tai hắn, giọng nói sắc lẹm: – Huynh tưởng Tạ Chiêu là ai? Hắn là “Diêm vương” nắm giữ binh quyền, chứ không phải hạng tiểu quan nghèo kiết xác chỉ biết múa bút như huynh. Huynh muốn hãm hại kinh tế của ta? Xin lỗi nhé, tiền của ta nhiều đến mức có thể dùng để đốt cháy sạch cái Hàn Lâm viện của huynh đấy!
Thịnh Tuyết đứng bên cạnh, mặt mày cắt không còn giọt máu. Muội ấy không ngờ Tạ Chiêu lại để lại cho ta một “lá bài miễn tử” lớn đến vậy.
Ta chưa dừng lại ở đó. Ta quay ra nhìn đám lính đang lục soát: – Các ngươi nghe cho rõ! Đám lụa này đều là hàng cung tiến. Nay bị các ngươi làm bẩn, làm rách, mỗi tấm trị giá một trăm lượng vàng. Thẩm đại nhân đây sẽ là người thanh toán toàn bộ.
Thẩm Viễn Chu hét lên: – Một trăm lượng vàng một tấm? Nàng ăn cướp à?
Ta mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất: – Không, ta là Vương phi. Vương phi nói nó đáng giá bao nhiêu, thì nó là bấy nhiêu. Nếu huynh không trả nổi… – Ta liếc nhìn Lâm thúc – …thì cứ lên gặp Hoàng thượng mà phân bua. Tiện thể ta cũng muốn hỏi xem việc một quan lục phẩm tự ý niêm phong tài sản của Vương gia đang ở biên cương thì sẽ bị khép vào tội gì? Hình như là… mưu đồ phản nghịch, chiếm đoạt quân lương?
Thẩm Viễn Chu quỵ xuống đất. Hắn biết mình đã đụng nhầm người rồi. Số tiền đền bù này, dù hắn có bán cả nhà, cả vợ, cả mẹ chồng cũng không đủ trả.
Ta xách váy, bước qua đống lụa, không quên dặn dò: – Tuyết nhi, về nhà nhớ bảo mẹ chồng muội chuẩn bị nhiều củi lửa nhé. Sắp tới nhà muội chắc không còn tiền mua than mùa đông đâu!
Ra khỏi cửa hiệu, ta cảm thấy sảng khoái vô cùng. Nhưng vừa lên kiệu, ta đột nhiên thấy một bóng đen lướt qua.
Tiểu Tạ (con sói) đột nhiên nhảy cẫng lên, gầm gừ về phía góc phố. Một nam tử mặc thường phục, gương mặt phong trần nhưng đôi mắt lạnh lùng quen thuộc đang đứng đó nhìn ta.
Tạ Chiêu? Hắn về rồi sao? Hay là ta nhìn nhầm?
