Trùng Sinh Chọn Lại Phu quân – Chương 8

“Lão già” Tạ Chiêu về thật sao? Hay là ta hoa mắt vì mải mê tính tiền đền bù của Thẩm Viễn Chu?

Trong lòng ta lộp bộp như tiếng bàn tính, vừa mong là hắn (để có người bảo kê mạnh hơn), vừa mong không phải là hắn (để ta còn tiếp tục quẩy banh nóc kinh thành).

Ta dụi mắt lần thứ ba. Bóng hắc phục ấy vẫn đứng đó, dựa lưng vào tường, vòng tay trước ngực, nhìn ta với ánh mắt vừa có chút trêu chọc vừa có chút… nể phục?

Tiểu Tạ (con sói) thì khỏi nói, nó sướng đến phát rồ. Nó không gầm gừ nữa mà vẫy đuôi tít mù, lưỡi thè ra dài cả thước, định nhảy chồm lên người nam tử đó.

– Tiểu Tạ! Đứng lại! Em là sói, không phải cún! Giữ giá chút đi! – Ta hét lên, nhưng vô dụng.

Nam tử kia khẽ huýt sáo một tiếng, Tiểu Tạ lập tức ngoan ngoãn ngồi thụp xuống, đầu cọ cọ vào tay hắn. Thôi xong, “nội gián” lộ diện rồi.

Ta hít một hơi thật sâu, vén rèm kiệu bước xuống. Dù linh hồn ta đã 80 tuổi, kinh qua bao sóng gió, nhưng nhìn thấy cái gương mặt cực phẩm, khí thế bức người của Tạ Chiêu ở khoảng cách gần thế này, tim ta vẫn khẽ hẫng một nhịp. Hừ, đúng là cái xác 16 tuổi này không chịu nghe lời mà!

– Vương gia… ngài về khi nào thế? Sao không báo trước để thần thiếp chuẩn bị… tiệc tẩy trần? – Ta gượng cười, hành lễ một cách thục nữ nhất có thể.

Tạ Chiêu bước tới, mỗi bước chân của hắn như dẫm lên dây thần kinh của ta. Hắn đứng lại ngay trước mặt ta, bóng hắn bao trùm lấy ta.

– Chuẩn bị tiệc? Hay là để nàng dẹp bớt gánh hát và lấp cái hồ cá đi cho đỡ tốn tiền của ta? – Giọng hắn trầm thấp, mang theo hơi lạnh của sương đêm biên cương.

Ta chớp mắt, bộ mặt “ngây thơ vô số tội” lập tức được kích hoạt: – Vương gia nói gì thế? Thần thiếp làm vậy là để giữ gìn danh tiếng cho ngài mà. Người ta thấy Vương phủ náo nhiệt, mới biết ngài ở biên cương đánh thắng trận, tiền bạc dư dả, dân tâm mới yên.

Tạ Chiêu khẽ nhếch môi, hắn đưa tay lên… ta tưởng hắn định bóp cổ ta vì tội tiêu hoang, ai dè hắn lại gỡ một sợi tơ lụa còn dính trên tóc ta (chắc là lúc ta đứng “vả mặt” Thẩm Viễn Chu ở tiệm vải).

– Ta đã đứng ở góc phố kia xem nàng diễn kịch suốt nửa canh giờ. Thịnh Quân, ta không ngờ “vị hôn thê yếu đuối” của ta lại có khả năng đòi nợ thuê giỏi đến thế. Một trăm lượng vàng một tấm lụa? Nàng định làm giàu cho kho bạc nhà ta bằng cách “hút máu” tên Trạng nguyên nghèo kia sao?

Ta bĩu môi: – Hắn tự tìm tới cửa, thần thiếp không tiễn thì thật bất lịch sự. Với lại, hắn hãm hại thần thiếp, thần thiếp chỉ đang lấy lại “phí tổn thất tinh thần” mà thôi.

Tạ Chiêu đột nhiên cúi sát lại, hơi thở nồng nặc mùi bụi đường và sương gió: – Vậy còn “phí tổn thất tinh thần” của ta thì sao? Nàng dùng tiền của ta để hưởng lạc, lại còn dám lấy tên ta ra để đi dọa người.

– Thì… thì chúng ta là phu thê mà. Của ngài cũng là của thiếp, của thiếp… vẫn là của thiếp. – Ta lý sự cùn.

Tạ Chiêu bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười thật sự, không phải kiểu cười khẩy. Nụ cười ấy làm cả khuôn mặt lạnh lùng bừng sáng, đẹp đến mức ta muốn… xỉu ngang.

– Đi thôi, về phủ. – Hắn nắm lấy cổ tay ta, kéo đi. – Ơ, kiệu của thiếp… – Để Lâm thúc mang về. Nàng đi bộ với ta. Ta muốn xem cái “vườn địa đàng” mà nàng đã tốn bao nhiêu vàng của ta để xây dựng.

Thế là, giữa phố phường đông đúc, một vị tướng quân phong trần nắm tay một vị Vương phi lộng lẫy, đằng sau là một con sói to như con bò đang nhảy chân sáo. Cảnh tượng này ngày mai chắc chắn sẽ đứng đầu bảng tin của kinh thành.

Về đến phủ, Tạ Chiêu vừa bước vào sân đã đứng khựng lại. Hắn nhìn cái hồ cá khổng lồ chiếm nửa cái sân, nhìn gánh hát đang dọn dẹp sân khấu, nhìn những khóm hoa quý tộc bị ta nhổ sạch để trồng… hành và tỏi (cho tiện nấu ăn).

– Thịnh Quân… nàng thật sự coi đây là nơi dưỡng lão đấy à? – Hắn day thái dương.

– Vương gia, ngài đừng nhìn bề ngoài. Ngài thử ngồi lên cái ghế nằm này xem, êm lắm, bảo đảm mọi mệt mỏi biên cương đều tan biến. – Ta nhanh nhảu mời mọc.

Tạ Chiêu không ngồi ghế, hắn xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt ta: – Ta về lần này là bí mật. Có kẻ trong triều cấu kết với quân địch, ta cần điều tra bí mật. Từ nay về sau, ta sẽ ở trong phủ dưới danh nghĩa “thương nhân phương xa” đến bàn chuyện làm ăn với Vương phi.

Ta hơi khựng lại. Bí mật? Cấu kết quân địch? Kiếp trước, ta nhớ mang máng Thẩm Viễn Chu từng thăng quan tiến chức rất nhanh sau khi một vị đại tướng quân bị buộc tội phản quốc. Đừng bảo vị đại tướng đó chính là Tạ Chiêu nhé?

Ánh mắt ta đột nhiên trở nên nghiêm túc: – Vương gia, nếu ngài tin thần thiếp, thần thiếp có thể giúp ngài. Đám sâu mọt đó, đôi khi dùng kiếm không trị được, nhưng dùng “tiền” và “mưu” của một bà già… ý thiếp là một nữ nhân, thì lại rất hiệu quả.

Tạ Chiêu nhìn ta đầy vẻ dò xét: – Nàng giúp ta? Nàng chỉ biết tiêu tiền thôi mà?

Ta cười khẩy, lấy ra quyển sổ tay nhỏ: – Ngài nhìn đây, danh sách những quan viên thường xuyên lui tới nhà Thẩm Viễn Chu, danh sách những tiệm cầm đồ mà Thịnh Tuyết hay ghé qua… Thần thiếp đều có đủ. Ngài tưởng thần thiếp đi xem kịch là để chơi sao? Thần thiếp là đang xây dựng mạng lưới tình báo đấy!

(Thực ra là ta vừa xem kịch vừa hóng hớt từ đám bà tám ở các phủ, nhưng nói thế này cho nó ngầu).

Tạ Chiêu nhìn ta bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Hắn khẽ lẩm bẩm: – Thịnh Quân, nàng rốt cuộc là ai?

Ta nháy mắt, đẩy hắn vào phòng: – Thần thiếp là Vương phi của ngài, người sẽ sống đến 100 tuổi để nhìn ngài lên ngôi… à nhầm, để nhìn ngài công thành danh toại. Bây giờ, mời “ông chủ” đi tắm rửa, thần thiếp sẽ nấu cho ngài một bát mì trường thọ, bí kíp 80 năm của nhà họ Thịnh!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...