Tạ Chiêu chính thức định cư tại Vương phủ dưới danh nghĩa “Tạ lão bản” – một thương nhân buôn lừa từ phương xa đến. Ta nhìn hắn vận bộ đồ lụa màu nâu giản dị nhưng vẫn không giấu nổi cái khí chất “đòi nợ thuê” chuyên nghiệp, thầm tặc lưỡi:
– Vương gia, ngài đóng giả thương nhân mà mặt cứ hằm hằm như mất sổ gạo thế này, ai dám đến giao dịch với ngài? Ngài phải cười lên, cười kiểu “khách hàng là thượng đế” ấy!
Tạ Chiêu nhướng mày, nhìn ta đang thong thả gọt củ cải: – Nàng bảo ta cười với đám gian thần đó? Ta chỉ muốn dùng kiếm chém bay đầu chúng thôi.
– Ấy, bạo lực quá! – Ta chép miệng – Kiếm chỉ giải quyết được cái xác, còn “tiền” và “nụ cười” mới giải quyết được cái gốc. Ngài nhìn ta đây này.
Nói rồi, ta nhe răng ra cười một cái thật tươi, nhưng vì đang cầm con dao gọt củ cải nên trông ta không khác gì một sát thủ đang hưng phấn. Tạ Chiêu im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên quay đi, khẽ lẩm bẩm: – Ngốc nghếch.
Hừ, lão già này dám bảo ta ngốc? Ta mà ngốc thì đã không sống đến 80 tuổi để bây giờ ngồi đây gọt củ cải cho ngài ăn đâu!
…
Tối đó, ta trổ tài nấu bát mì trường thọ “đặc sản 80 năm”. Tạ Chiêu ngồi đối diện, nhìn bát mì với ánh mắt nghi ngại. Sợi mì ta cán hơi to (vì mắt ta hơi kém, thói quen cũ mà), nước dùng thì đặc quánh mùi hành tỏi.
– Ăn đi, không có độc đâu. Thần thiếp còn muốn sống thọ để tiêu tiền của ngài, không dại gì đi tù vì tội mưu sát phu quân.
Tạ Chiêu cầm đũa, nếm một miếng. Đôi mắt hắn đột nhiên khựng lại. Hắn ăn rất chậm, như đang thưởng thức một món sơn hào hải vị.
– Vị này… rất giống vị mì mẹ ta từng nấu khi ta còn nhỏ. – Hắn nói, giọng thấp xuống, mất hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Ta đắc ý: – Tất nhiên rồi, đây là “mì chữa lành” đấy. Ăn vào là bao nhiêu sát khí đều hóa thành tình thương hết.
Đúng lúc đó, Xuân Đào chạy vào, mặt mày hớt hải: – Vương phi! Thẩm đại nhân… Thẩm đại nhân lại đến! Hắn đứng ngoài cổng, nói là muốn gửi trả lại số tiền đền bù lụa là, nhưng thực chất là muốn xin gặp người một lần cuối trước khi hắn bị giáng chức về quê!
Ta liếc nhìn Tạ Chiêu. Quả nhiên, “Tạ lão bản” vừa nghe đến cái tên Thẩm Viễn Chu, đôi đũa trên tay suýt chút nữa thì gãy làm đôi. Hắn lạnh lùng nói: – Bảo hắn cút.
– Ơ, sao lại bảo cút? – Ta ngăn lại – Hắn đến trả tiền mà! Tiền là mồ hôi nước mắt (của hắn), ta phải nhận chứ.
Ta quay sang Tạ Chiêu, nháy mắt một cái: – Vương gia, ngài ngồi yên đây. Để thần thiếp cho ngài xem màn “kịch hay” giữa phố. À, ngài nhớ nấp sau rèm nhé, đừng để hắn thấy cái bản mặt đẹp trai nhưng hay dọa người của ngài.
Ta bước ra cổng. Thẩm Viễn Chu đứng đó, trông tàn tạ vô cùng. Bộ quan phục cũ kỹ, gương mặt hốc hác. Thấy ta, hắn đột nhiên quỳ sụp xuống: – Quân nhi! Ta biết sai rồi. Từ khi Tuyết nhi về nhà, cuộc sống của ta như địa ngục. Mẹ ta và cô ta cãi nhau suốt ngày, nợ nần chồng chất. Ta nhớ nàng… ta nhớ lúc nàng chăm sóc ta…
Ta đứng tựa vào cửa, tay cầm cái quạt máy (ta tự chế bằng nan tre), thản nhiên nói: – Thẩm đại nhân, huynh nhớ ta hay nhớ cái thẻ ATM… ý ta là nhớ cái túi tiền của ta? Huynh nói sai rồi, huynh không phải nhớ ta, huynh là đang nhớ cuộc sống nhàn hạ khi có một con ngốc làm trâu làm ngựa cho huynh thôi.
– Không! Ta thật sự yêu nàng! Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ cưới nàng đầu tiên! – Thẩm Viễn Chu gào lên, nước mắt nước mũi tèm lem.
Ta suýt chút nữa thì nôn ra bát mì vừa ăn. Kiếp sau? Kiếp này ta đã nếm mùi rồi, cảm ơn nhé!
Đúng lúc đó, một bàn tay to lớn, ấm áp đột nhiên đặt lên vai ta. Tạ Chiêu chẳng biết từ lúc nào đã bước ra, đứng ngay sau lưng ta, mặc kệ cái rèm hay cái kế hoạch bí mật gì đó.
Hắn nhìn Thẩm Viễn Chu bằng ánh mắt như nhìn một đống rác: – Kiếp sau của nàng ấy, ta đã đặt chỗ trước rồi. Còn kiếp này… nàng ấy là của ta. Ngươi gào khóc cái gì? Muốn ta cho ngươi đi gặp tổ tiên ngay bây giờ để chuẩn bị cho kiếp sau không?
Thẩm Viễn Chu nhìn thấy “Tạ lão bản”, tuy không nhận ra là Vương gia nhưng bị khí thế của Tạ Chiêu dọa cho hồn bay phách lạc. Hắn lắp bắp: – Ngươi… ngươi là ai?
Tạ Chiêu kéo ta sát vào lòng hắn, giọng đầy tính chiếm hữu: – Ta là người chuyên đi thu hồi “rác thải”. Đã trả tiền xong chưa? Xong rồi thì biến!
Thẩm Viễn Chu sợ quá, vứt túi tiền xuống rồi chạy bán sống bán chết.
Ta đứng trong lòng Tạ Chiêu, cảm nhận được nhịp tim của hắn hơi nhanh. Ta ngẩng lên, trêu chọc: – Ô kìa, “Tạ lão bản” đang ghen đấy à? Ngài làm hỏng hết kịch bản của thần thiếp rồi. Thần thiếp định lừa hắn thêm ít tiền nữa cơ mà.
Tạ Chiêu cúi xuống nhìn ta, đôi mắt thâm trầm ấy bỗng chốc trở nên dịu dàng một cách lạ thường. Hắn không buông tay ra, mà càng ôm chặt hơn: – Tiền thì ta có thiếu cho nàng đâu? Sau này, đừng có đứng gần tên đó. Hắn bẩn, làm hỏng cả không khí của Vương phủ.
Hắn nói xong liền quay ngoắt đi vào trong, tai hơi đỏ lên.
Ta đứng ngơ ngác giữa sân, rồi bật cười thành tiếng. “Trời ạ, vị tướng quân 80 năm… à nhầm, vị tướng quân thép này mà cũng biết ngượng sao?”
Tối hôm đó, Tạ Chiêu không về phòng “thương nhân” của hắn nữa, mà cứ lảng vảng ở hồ cá của ta. Hắn nhìn những khóm hành, tỏi ta trồng, đột nhiên hỏi: – Thịnh Quân, nàng thật sự muốn sống đến 100 tuổi sao?
– Chứ sao nữa! Thần thiếp còn phải nhìn ngài thăng quan tiến chức, rồi chúng ta cùng nhau đi du sơn ngoạn thủy, tiêu hết kho vàng của ngài chứ. – Ta dõng dạc nói.
Tạ Chiêu im lặng một lúc, rồi khẽ nắm lấy tay ta, mười ngón tay đan vào nhau: – Được. Ta sẽ sống cùng nàng đến lúc đó. Nhưng với điều kiện… mì trường thọ sau này đừng bỏ nhiều tỏi quá.
Ta cười hì hì, tựa đầu vào vai hắn. Cảm giác này… thực sự rất giống với sự bình yên mà ta hằng mong ước ở kiếp trước, nhưng lại nồng nhiệt và chân thật hơn nhiều.
Bà già 80 tuổi như ta, cuối cùng cũng tìm được một người để cùng “về hưu” thật sự rồi.
