Tình đầu đã mất gõ cửa nhà tôi – Chương 1

Chương 1

Người ta thường bảo ba mươi tuổi là cái ngưỡng mà cuộc đời bắt đầu đi vào quỹ đạo ổn định. Nhưng với tôi, “ổn định” có nghĩa là đau lưng ổn định vào mỗi sáng và cô đơn ổn định vào mỗi đêm. Ở cái tuổi này, thay vì mơ mộng về một chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng, tôi quan tâm nhiều hơn đến việc liệu loại kem dưỡng mắt mới mua có thực sự làm mờ được vết chân chim hay không.

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Tôi ngồi trước chiếc bánh kem nhỏ xíu, tự hỏi liệu mình nên ước cho thế giới hòa bình hay ước cho cái dự án thiết kế sắp tới không bị khách hàng đòi sửa lại lần thứ n. Ngọn nến duy nhất cắm trên bánh lung linh như đang cười nhạo sự độc thân bền vững của tôi.

Cộc… cộc… cộc…

Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Tôi nhướn mày. Chẳng lẽ anh chàng giao hàng lại mẫn cán đến mức mang quà tới tận nhà vào lúc mười hai giờ đêm? Hay là hội chị em thân thiết định tạo bất ngờ bằng một màn nhảy múa gì đó?

Tôi lết đôi dép bông hình gấu dâu, ngáp dài một cái rồi nhìn qua mắt mèo. Và rồi, cơn buồn ngủ của tôi bay sạch sang tận bán cầu bên kia.

Đứng bên ngoài là một “mẩu” thanh xuân rực rỡ đến mức khiến người ta phải chói mắt. Một thiếu niên cao gầy, mặc chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây tối màu, đôi giày thể thao trắng sạch sẽ như vừa bước ra từ một trang bìa tạp chí học đường. Làn da cậu ấy trắng đến mức tôi tự hỏi cậu ấy dùng loại kem chống nắng gì mà tốt thế, và đôi mắt kia… đôi mắt chứa cả bầu trời đầy sao mà tôi đã cố tình chôn chặt dưới lớp bụi ký ức suốt mười ba năm.

Tôi mở cửa, đứng hình mất năm giây.

“Ninh Hinh, chúc mừng sinh nhật.” – Cậu ấy mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn vậy, trong veo và dịu dàng, khiến người ta có cảm giác như mọi mệt mỏi trên đời đều có thể tan biến.

Tôi nhìn cậu ấy, rồi nhìn lại bộ đồ ngủ gấu dâu luộm thuộm của mình, cảm thấy thế giới này thật bất công.

“Lâm Diệc Thần?” – Tôi thốt lên, giọng nghe như tiếng vịt đực. “Cậu… cậu đi lạc từ chỗ nào về đây? Hay là tôi làm việc quá sức nên bị ảo giác rồi?”

“Mình không đi lạc.” – Cậu ấy nghiêng đầu, nét tinh nghịch hiện lên nơi khóe mắt. “Chỉ là chuyến xe buýt hôm ấy hơi tắc đường một chút. Cậu chờ lâu không?”

Tôi muốn mắng người. “Một chút” của cậu là mười ba năm ròng rã đó, chàng trai à! Trong khi tôi đã kịp trở thành một người phụ nữ thực tế (và bắt đầu có dấu hiệu lão hóa), thì cậu ấy vẫn đứng đó, đóng băng hoàn hảo ở tuổi mười bảy.

“Vào… vào nhà đi.” – Tôi bối rối lùi lại. “Đứng đó để hàng xóm tưởng tôi bắt cóc trẻ vị thành niên thì khốn.”

Lâm Diệc Thần bước vào nhà. Cậu ấy không mang theo hơi lạnh của màn đêm, mà là mùi nắng của những buổi chiều tan học, mùi vở mới và chút hương bạc hà thanh mát. Cậu nhìn quanh căn hộ hiện đại nhưng có phần tẻ nhạt của tôi, rồi dừng lại ở chiếc bánh sinh nhật trên bàn.

“Cậu vẫn chỉ cắm một cây nến à?” – Cậu ấy trêu chọc. “Sợ người ta biết mình đã ba mươi rồi sao?”

“Lâm Diệc Thần!” – Tôi chống nạnh, cố lấy lại phong thái của một người “tiền bối”. “Cậu phải tôn trọng chủ nhà chút chứ. Tôi bây giờ có thể làm chị của cậu được rồi đấy!”

Cậu ấy bật cười, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió. Mười ba năm qua, tôi đã học cách sống một mình, học cách đối diện với sự trống rỗng, nhưng chỉ một câu đùa của cậu ấy, mọi lớp vỏ bọc kiên cường của tôi đều như muốn tan chảy.

Tôi lén quan sát cậu ấy. Vẫn dáng người cao gầy đó, vẫn làn da trắng nhợt nhạt đó. Cậu ấy đưa tay định chạm vào khung ảnh trên kệ, nhưng rồi lại rụt tay về, ánh mắt thoáng qua một tia trầm mặc mà tôi không thể hiểu thấu.

“Mười ba năm rồi, cậu đã ở đâu?” – Tôi hỏi, giọng đã dịu lại, chứa chan bao nỗi niềm.

Diệc Thần quay lại nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm như muốn thu hết hình dáng hiện tại của tôi vào trong đó. Cậu ấy im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói:

“Vì mình nhớ là có người từng nói, tuổi ba mươi sẽ là một cột mốc rất cô đơn. Mình không muốn cậu phải thổi nến một mình.”

Tôi đứng lặng đi. Năm mười bảy tuổi, chúng tôi từng ngồi bên trạm xe buýt cũ, tôi đã vu vơ nói rằng sau này khi già đi, nếu không có ai bên cạnh chắc tôi sẽ buồn chết mất. Không ngờ, cậu ấy thực sự xuất hiện, đúng vào cái đêm mà tôi thấy mình cô độc nhất.

Cậu ấy không giải thích tại sao mình vẫn trẻ trung như vậy, cũng không nói về lý do đã biến mất không một dấu vết năm đó. Cậu ấy chỉ đứng đó, giữa căn phòng khách của tôi, như một mảnh ghép bị thất lạc của quá khứ vừa mới được tìm thấy.

“Ninh Hinh,” Diệc Thần gọi tên tôi, “Cậu không định mời mình một miếng bánh sao? Dù sao mình cũng đã đi một quãng đường rất dài để đến được đây.”

Tôi nhìn chiếc bánh kem, rồi nhìn chàng trai mười bảy tuổi trước mặt, cảm thấy sinh nhật tuổi ba mươi này… có lẽ là sự khởi đầu cho một điều gì đó vừa kỳ quặc, vừa kỳ diệu nhất thế gian.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...