(Full) TÌNH ĐẦU ĐÃ MẤT GÕ CỬA NHÀ TÔI

Vào đúng đêm sinh nhật lần thứ ba mươi, giữa cơn mưa rào thành phố, có tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi mở cửa, và cả thế giới như ngưng đọng.

Đứng trước mặt tôi là một thiếu niên mười bảy tuổi.

Cậu ấy cao gầy, mặc chiếc sơ mi trắng tinh khôi, mái tóc hơi rủ che khuất đôi mắt dịu dàng chứa cả một bầu trời sao.

Cậu ấy mỉm cười, giọng nói trong trẻo như chưa từng nhuốm bụi trần: "Ninh Hinh, mình về rồi đây. Chuyến xe buýt hôm ấy... hơi tắc đường một chút, xin lỗi vì để cậu đợi lâu."

Tôi bàng hoàng, đánh rơi cả chiếc nến sinh nhật trên tay.

Lâm Diệc Thần. Tình đầu của tôi. Người bạn thanh mai trúc mã duy nhất của tôi.

Nhưng... anh ấy đã mất 13 năm trước rồi mà?

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...