Chương 2
Ánh nắng chói chang của buổi sáng hôm sau xuyên qua tấm rèm voan, rọi thẳng vào mặt tôi. Tôi rên rỉ một tiếng, vùi đầu vào gối, cảm giác thắt lưng lại lên tiếng biểu tình. Đúng là cái tuổi ba mươi, chỉ cần tối qua xúc động một chút là sáng ra cơ thể đòi “nghỉ hưu” ngay lập tức.
“Chà, Diệp Ninh Hinh, hôm qua mày nằm mơ hay thật đấy?” – Tôi lầm bầm, trí nhớ bắt đầu tua lại cảnh tượng một thiếu niên áo trắng đứng trước cửa đêm qua.
Chắc chắn là mơ rồi. Chứ làm gì có chuyện một người đã biến mất mười ba năm lại đột ngột hiện ra với vẻ ngoài không già đi một ngày nào? Tôi cười khổ, bước xuống giường. Có lẽ do tôi đọc quá nhiều truyện huyền huyễn hoặc đơn giản là vì quá vã… sự lãng mạn rồi.
Tôi loẹt quẹt đôi dép lê ra phòng khách, vừa đi vừa gãi đầu, mái tóc rối bù như ổ quạ.
“Cái máy hút bụi này của cậu… nó bị ngốc à?”
Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút ý vị trêu chọc vang lên. Tôi đứng hình ngay tại chỗ, mắt trợn tròn nhìn về phía góc phòng.
Lâm Diệc Thần đang ngồi xổm dưới sàn, tay chống cằm, chăm chú quan sát con robot hút bụi của tôi đang loay hoay kẹt ở chân bàn. Cậu ấy vẫn mặc chiếc sơ mi trắng đó, mái tóc đen hơi rủ xuống, dưới ánh nắng ban mai trông cậu ấy giống như một thiên thần vừa rơi xuống từ một bức tranh cổ điển.
Tôi đứng chết trân, hai tay ôm mặt: “Cậu… cậu vẫn chưa biến mất à?”
Diệc Thần ngẩng đầu lên, nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt. Ánh mắt cậu dừng lại ở mái tóc tổ quạ và bộ đồ ngủ in hình gấu dâu có chút lem nhem của tôi. Cậu khẽ hắng giọng, che đi nụ cười:
“Ninh Hinh, mình bắt đầu tin là cậu đã ba mươi tuổi rồi. Phong thái… ‘bà lão’ này thực sự rất thuyết phục.”
“Lâm Diệc Thần!” – Tôi rống lên, vội vàng vuốt lại tóc, cảm thấy phẩm giá bay sạch sành sanh. “Cậu có biết thế nào là phép lịch sự không? Cậu là ma thì cũng phải báo trước một tiếng chứ!”
“Mình không phải ma, mình chỉ là… khách thôi.” – Cậu ấy đứng dậy, phủi vạt áo phẳng phiu. “Và cậu không định mời khách ăn sáng sao? À mà thôi, hình như trong tủ lạnh của cậu chỉ có sữa hạt và vài quả bơ héo nhỉ? Cậu sống lành mạnh quá, mình nhìn mà thấy sợ.”
Tôi cứng họng. Trước kia tôi không thể cãi lại cậu ấy, và mười ba năm sau cũng vậy.
Mọi chuyện bắt đầu trở nên dở khóc dở cười. Tôi phải đối mặt với một vấn đề nan giải: Làm thế nào để giải thích với hàng xóm rằng có một “em trai” mười bảy tuổi đang ở trong nhà một bà cô độc thân?
“Nghe này,” – Tôi vừa đánh răng vừa nói vọng ra ngoài. “Ở thế kỷ 21, hay đúng hơn là năm 2026 này, mọi thứ đều có camera. Cậu đừng có đi lung tung, người ta thấy tôi dắt một cậu nhóc mặt búng ra sữa thế này vào nhà, họ sẽ báo cảnh sát vì tội bắt cóc đấy.”
Diệc Thần dựa lưng vào cửa phòng tắm, khoanh tay nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh ý cười: “Cậu sợ cảnh sát, hay sợ người ta nghĩ cậu ‘trâu già gặm cỏ non’?”
Tôi suýt chút nữa thì nuốt luôn cả kem đánh răng. Tôi trừng mắt nhìn cậu qua gương: “Lâm Diệc Thần, cậu mới mười bảy tuổi thôi, học cái thói nói chuyện đó ở đâu hả?”
“Thì mình cũng đã ở ‘bên kia’ mười ba năm rồi, kiến thức xã hội cũng phải cập nhật chút chứ.” – Cậu ấy nhún vai, nhưng ánh mắt lại thoáng qua một tia buồn bã rất nhanh, nhanh đến mức tôi cứ ngỡ mình nhìn lầm.
Tôi làm cho cậu một đĩa bánh mì ốp la thơm lừng, Diệc Thần chỉ ngồi nhìn. Cậu không ăn, không uống, chỉ hít hà mùi thơm rồi mỉm cười nói: “Cậu ăn đi, mình nhìn cậu ăn là đủ no rồi.”
Tôi nhìn cậu, miếng bánh mì trong miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tim. Cậu ấy đứng đó, ngay trước mắt tôi, nhưng dường như giữa chúng tôi vẫn có một bức tường không hình sắc ngăn cách.
“Ninh Hinh,” Diệc Thần bỗng gọi, giọng cậu trầm xuống. “Cậu đẹp hơn trước nhiều. Ý mình là, dù có hơi giống ‘bà lão’ một chút, nhưng vẫn là Diệp Ninh Hinh khiến mình muốn… quay về nhất.”
Tôi khựng lại, nhịp tim lỡ mất một nhịp vì câu nói nửa đùa nửa thật đó. Để giấu đi sự bối rối, tôi vơ lấy cái túi xách:
“Đừng có nịnh bợ. Tôi phải đi làm đây, dự án này mà hỏng thì cả tôi và cậu đều phải đi ăn mày đấy. Ở nhà ngoan, không được mở cửa cho người lạ, nghe rõ chưa?”
“Rõ rồi, chị Ninh Hinh!” – Cậu ấy giơ tay chào, khóe môi nhếch lên tinh nghịch.
Tôi bước ra khỏi cửa, tim vẫn còn đập loạn. Mười ba năm trước, tôi là một cô bé nhút nhát chỉ biết lén nhìn cậu từ xa. Mười ba năm sau, tôi lại đang “nuôi” cậu trong nhà như một báu vật bí mật.
Chỉ là tôi không biết, báu vật này sẽ ở bên tôi được bao lâu… hay đây chỉ là một giấc mơ như trong những câu chuyện liêu trai mà tôi từng đọc?
