Chương 3
Tôi nhìn bóng lưng của Lâm Diệc Thần đang loay hoay với cái điều khiển tivi, chiếc sơ mi trắng ấy như một lăng kính vạn hoa, hút trọn tâm trí tôi quay ngược về mười ba năm trước.
Năm ấy, chúng tôi đều mười bảy tuổi. Một lứa tuổi mà người ta vẫn hay nói là “dở dở ương ương”, nhưng với tôi và Diệc Thần, đó là những ngày tháng dài dằng dặc của việc giải toán và chờ đợi những chuyến xe buýt muộn.
Thành phố mười ba năm trước không ồn ào như bây giờ. Khu phố chúng tôi ở khi ấy vẫn còn những khoảng sân gạch cũ và những hàng cây bằng lăng tím ngắt mỗi độ hè về.
Tôi là “con bé nhút nhát ở cô nhi viện Ánh Sao”. Còn cậu ấy là “thằng bé học giỏi sống với bà ngoại”. Hai cái mác ấy vô tình biến chúng tôi thành một cặp bài trùng kỳ lạ ở trường.
“Diệp Ninh Hinh, cậu lại làm sai công thức toán rồi kìa.”
Giọng nói trầm thấp của Diệc Thần vang lên bên tai. Tôi giật mình, vội vàng lấy tay che cuốn tập, mặt đỏ bừng như vừa bị bắt quả tang làm việc xấu.
Chúng tôi đang ngồi ở trạm xe buýt cũ – “căn cứ địa” bí mật sau mỗi giờ tự học buổi chiều. Lâm Diệc Thần lúc ấy cao và gầy nhẳng, làn da trắng đến mức trông hơi thiếu sức sống, nhưng bù lại, đôi mắt cậu ấy lúc nào cũng lấp lánh như có nước. Cậu ấy dịu dàng một cách rất… đáng ghét.
“Kệ mình, mình thích giải theo cách thủ công đấy.” – Tôi lầm bầm, cố vớt vát chút sĩ diện của một “học bá” đứng nhì khối.
“Thủ công của cậu là đi đường vòng từ thành phố này sang thành phố khác à?” – Diệc Thần khẽ cười, cậu vươn tay lấy cây bút chì từ tay tôi, lướt nhanh vài đường trên trang giấy.
Mùi hương của cậu ấy lúc đó là mùi xà phòng thơm rẻ tiền mà bà ngoại hay mua ở chợ, trộn lẫn với mùi nắng hanh hao. Tôi nhìn chăm chú vào bàn tay thon dài của cậu, lòng thầm nghĩ: Sao một đứa con trai lại có thể sạch sẽ và tinh khôi đến thế này nhỉ?
“Ninh Hinh,” cậu bỗng gọi, mắt vẫn không rời trang giấy. “Bà ngoại nói, tối nay bà nấu chè đậu xanh. Cậu có muốn qua ăn không?”
Tôi khựng lại. Ở cô nhi viện, bữa tối thường là những món ăn tập thể nhạt nhẽo. Lời mời của cậu giống như một “đặc quyền” mà tôi luôn khao khát nhưng lại sợ hãi không dám nhận.
“Mình… mình phải về điểm danh.” – Tôi lý nhí.
Diệc Thần buông bút, quay sang nhìn tôi. Ánh mắt cậu ấy bình thản nhưng dường như nhìn thấu mọi ngóc ngách trong lòng tôi. Cậu khẽ cốc nhẹ vào đầu tôi một cái:
“Cậu cứ nhút nhát như con sên thế này, sau này ra đời bị người ta bắt nạt thì sao? Cứ nói với các sơ là qua nhà mình học nhóm. Bà ngoại nhớ cậu, chứ mình thì chẳng thiết tha gì đâu.”
Tôi biết cậu ấy nói dối. Lâm Diệc Thần là kiểu người sẽ đứng chờ ở cổng cô nhi viện suốt nửa tiếng đồng hồ chỉ để đưa cho tôi một túi hạt dẻ rang nóng hổi, rồi lại giả vờ bảo là “Bà mình bắt mang qua”.
Chúng tôi gắn bó với nhau theo một cách im lặng. Hai tâm hồn đều mang những lỗ hổng: tôi thiếu một mái ấm thực sự, cậu thiếu đi vòng tay của cha mẹ. Thế nên, chúng tôi dựa vào nhau để lớn lên, giống như hai nhành cây gầy guộc tự đan vào nhau để chống chọi với những cơn gió mùa hạ.
Chuyến xe buýt số 13 mang màu sơn vàng cũ kỹ từ từ tiến vào trạm, phả ra một làn khói đen sì. Diệc Thần đứng dậy, vác chiếc cặp sách lên vai, không quên đưa tay kéo tôi đứng lên cùng.
“Ngày mai, mình sẽ mang cho cậu một túi kẹo bạc hà. Nghe nói ăn kẹo đó sẽ thông minh hơn, hy vọng cậu không làm toán sai nữa.”
Tôi trừng mắt nhìn cậu, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực của năm mười bảy tuổi, bóng của Lâm Diệc Thần đổ dài trên mặt đường, cao lớn và vững chãi. Lúc đó, tôi cứ ngỡ rằng chỉ cần mình bước theo bóng lưng ấy, chuyến xe buýt cuộc đời sẽ chẳng bao giờ đi lạc đường.
Tôi của năm mười bảy tuổi chưa bao giờ nghĩ đến việc, có một ngày, tôi sẽ phải đứng ở trạm xe này một mình suốt mười ba năm để chờ một người không bao giờ xuống xe nữa.
“Ninh Hinh? Cậu lại đờ người ra đấy à?”
Tiếng gọi của Diệc Thần kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức. Cậu ấy đang đứng trước mặt tôi, vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là ánh mắt ấy. Chỉ có điều, hơi thở của cậu không còn mùi nắng nữa, mà là một sự tĩnh lặng lạnh lẽo đến nao lòng.
“Không có gì.” – Tôi vội quay mặt đi, lau vội khóe mắt hơi cay. “Chỉ là thấy cậu đứng đây, tôi lại nhớ đến mấy bài toán tích phân năm đó. Cậu vẫn nợ tôi túi kẹo bạc hà đấy.”
Diệc Thần khựng lại một chút, rồi cậu mỉm cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa pha chút xót xa:
“Yên tâm, mình không bao giờ quên nợ của cậu đâu.”
