Chương 4
Nghĩa trang thành phố nằm trên một ngọn đồi yên tĩnh, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị. Sau khi đi bộ một quãng đường dài, Diệc Thần vẫn tỉnh bơ như không, trong khi tôi bắt đầu cảm thấy đầu gối kêu lạo xạo. Chúng tôi đứng trước một ngôi mộ sạch sẽ, được bao quanh bởi những khóm hoa thạch thảo nhỏ.
Tấm ảnh trên bia là một cụ bà có gương mặt phúc hậu, đôi mắt nheo lại vì nụ cười.
“Bà ơi, con đưa Diệc Thần về thăm bà đây.” – Tôi đặt bó hoa cúc trắng xuống, giọng khàn đi.
Lâm Diệc Thần đứng lặng người. Đôi vai cậu run rẩy nhẹ, bàn tay thon dài đưa ra định chạm vào tấm ảnh trên bia đá, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Cậu khẽ quỳ xuống, đầu cúi thấp, im lặng như một pho tượng giữa làn gió chiều.
“Sau cái buổi chiều hôm ấy… cái buổi chiều mà cậu đột ngột không trở về,” – Tôi bắt đầu kể, ánh mắt xa xăm – “Bà đã đứng ở trạm xe số 13 suốt một tuần liền. Bà bảo cậu là đứa trẻ ngoan, lúc nào cũng về đúng giờ để nấu cơm cho bà, chắc chắn là do cậu mải giải toán nên quên mất chuyến xe thôi.”
Diệc Thần nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt.
“Lúc đó mình chỉ là một con bé vừa rời khỏi cô nhi viện, chẳng có gì trong tay. Nhưng nhìn bà gầy mòn đi từng ngày, mình không đành lòng. Thế là mình dọn qua ở với bà. Mình nói dối bà là cậu được học bổng toàn phần ở một đất nước xa xôi lắm, vì bận nghiên cứu nên chưa thể về ngay được.”
Tôi bật cười, một nụ cười chua chát: “Cậu biết không, để duy trì lời nói dối đó, suốt mười năm mình đã tự viết hàng trăm lá thư ‘từ nước ngoài’ gửi về cho bà. Mình học cách nấu món chè đậu xanh mà cậu hay làm, dù lần nào bà cũng chê là không đúng vị. Những năm cuối đời, trí nhớ của bà kém đi, bà chẳng nhớ nổi mình đã ăn cơm chưa, nhưng lúc nào cũng nắm tay mình hỏi: ‘Diệc Thần sắp về chưa hả con?’.”
Diệc Thần ngước lên nhìn tôi, đôi mắt cậu đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào.
“Ninh Hinh, tại sao cậu lại làm thế? Cậu vốn có thể có một cuộc sống riêng, yêu một người khác, sống một đời thảnh thơi…”
“Bởi vì cậu nợ mình một câu trả lời mà!” – Tôi cố tỏ ra gắt gỏng để che giấu sự nghẹn ngào – “Với lại, nhờ có bà mà mình biết thế nào là hơi ấm của gia đình. Mười ba năm qua, mình không chỉ chăm sóc bà, mà là bà đang cùng mình giữ lại chút hy vọng cuối cùng về cậu.”
Nhưng tôi không kể cho cậu nghe về những ngày tháng vất vả hai bà cháu nương tựa vào nhau, về những lúc tôi đi làm thêm để mua thuốc cho bà, và cả việc tôi dùng số tiền tiết kiệm để hỗ trợ cô nhi viện “Ánh Sao” – nơi duy nhất còn lưu giữ ký ức về hai đứa trẻ bị bỏ rơi năm nào. Tôi sống một đời tận tụy như vậy, chỉ để mong tích chút công đức, cầu cho người bạn thân nhất của mình dù đang ở đâu cũng được bình an.
“Bà đi nhẹ nhàng lắm, Diệc Thần. Phút cuối, bà cười rất tươi, bà nói bà nhìn thấy cậu đang đứng ở đầu giường đón bà. Bà còn dặn cậu phải chăm sóc mình thật tốt.”
Diệc Thần đứng dậy, cậu tiến lại gần và bất ngờ ôm lấy tôi. Một cái ôm không có hơi ấm cơ thể, nhẹ như mây khói, nhưng lại khiến trái tim tôi run rẩy kịch liệt.
“Cảm ơn cậu, Ninh Hinh. Cảm ơn cậu vì tất cả.”
Tôi tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận mùi hương bạc hà thanh khiết. Giữa nghĩa trang vắng lặng, một quý cô ba mươi tuổi và một thiếu niên mười bảy tuổi đứng dựa vào nhau. Một người đã trải qua mười ba năm dâu bể, một người vẫn mang vẹn nguyên hình hài thuở ban đầu.
“Đừng có nói lời cảm ơn.” – Tôi hít một hơi thật sâu – “Cậu chỉ cần nói cho mình biết, mười ba năm qua cậu đã biến đi đâu? Tại sao… cậu lại chọn quay về vào đúng ngày sinh nhật của mình?”
Diệc Thần buông tôi ra, cậu nhìn về phía chân trời nơi những tia nắng cuối ngày đang lịm dần, đôi mắt thoáng hiện lên một sự bí ẩn sâu thẳm:
“Ninh Hinh, có những sự thật… giống như một cuộn phim phải xem đến cuối cùng mới thấy hết ý nghĩa. Cậu cứ coi như mình là một vị khách đặc biệt, hay là một món quà chỉ có thời hạn sử dụng trong 49 ngày thôi.”
