Chương 5
Chúng tôi rời khỏi nghĩa trang khi thành phố đã bắt đầu lên đèn. Những khối nhà cao tầng rực rỡ ánh cực quang nhân tạo khiến Lâm Diệc Thần có chút ngẩn ngơ.
“Ninh Hinh,” Diệc Thần bỗng phá vỡ sự im lặng, “Lúc mình mới xuất hiện ở cửa, cậu đang ngồi trước bánh kem. Cậu đã ước gì vậy?”
Tôi hơi khựng lại, nhìn sang cậu, chàng trai mười bảy tuổi đang nhìn tôi với vẻ tò mò thuần khiết nhất.
“Ước gì á?” – Tôi hất cằm, cố tỏ ra bất cần – “Thì ước trúng số độc đắc, ước khách hàng không ‘vật’ mình sửa thiết kế, ước cái thắt lưng này bớt biểu tình… Nhiều lắm, toàn những điều thực tế của người trưởng thành thôi.”
“Cậu nói dối.” – Diệc Thần dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi – “Ánh mắt cậu lúc đó trông không giống một người đang mơ về tiền bạc. Nó giống như… cậu đang chờ một ai đó đến đòi nợ.”
Tôi chột dạ, quay mặt đi chỗ khác. Đúng là học bá, mười ba năm sau vẫn nhạy cảm đến phát ghét.
“Được rồi, thắng cậu rồi đấy.” – Tôi thở dài, đá nhẹ một viên sỏi dưới chân – “Mình đã ước là… mình muốn biết cảm giác hẹn hò thực sự là thế nào.”
Diệc Thần nhướn mày, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Hẹn hò? Ý cậu là suốt mười ba năm qua, cậu chưa từng có bạn trai sao?”
“Này, cái biểu cảm ‘không thể tin nổi’ đó là sao hả?” – Tôi chống nạnh, mặt bắt đầu nóng lên – “Tôi là một phụ nữ độc lập, thành đạt, xinh đẹp… Ai mà có thời gian yêu đương mấy cái trò sến súa đó chứ?”
Diệc Thần bật cười, giọng cười trong trẻo vang lên giữa phố thị ồn ào: “Diệp Ninh Hinh, cậu vẫn vậy. Càng nói dối thì tai càng đỏ.”
Cậu ấy tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách:
“Nói thật đi, có phải vì cậu vẫn chờ mình nên mới không mở lòng với ai không?”
Tôi im lặng. Câu hỏi đó giống như một mũi tên đâm trúng hồng tâm. Mười ba năm qua, dù có bao nhiêu người đàn ông tử tế bước qua đời, tôi đều vô thức đem họ ra so sánh với bóng hình thiếu niên áo trắng năm ấy. Người thì không đủ dịu dàng, người thì không có mùi hương bạc hà, người thì không biết cách giải tích phân theo cách “đi đường vòng” mà tôi thích…
“Phải, tôi ế là vì cậu đấy, vui chưa?” – Tôi cáu kỉnh – “Vì từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chỉ biết mỗi cậu là con trai thôi. Tôi muốn thử cảm giác được nắm tay đi dạo, được cùng nhau đi xem phim, được ngồi sau xe đạp của ai đó… nhưng rốt cuộc, người duy nhất tôi có thể hẹn hò lại là một kẻ… không có nhịp tim.”
Diệc Thần sững người. Ánh mắt trêu chọc của cậu biến mất, thay vào đó là một nỗi xót xa sâu thẳm. Cậu đưa tay lên, lần này cậu không rụt lại nữa mà khẽ khàng đặt lên đầu tôi, giống như cách cậu vẫn thường làm năm mười bảy tuổi.
“Ninh Hinh, mình xin lỗi.” – Cậu thì thầm – “Nếu cậu muốn, 49 ngày này, hãy để mình làm bạn trai của cậu.”
Tôi ngước lên, thấy bóng hình mình phản chiếu trong đôi mắt đen láy của cậu.
“Được thôi.” – Tôi lau nước mắt, lấy lại vẻ ‘đại tỷ’ thường ngày – “Nhưng quy định hẹn hò là: cậu phải nghe lời tôi. Và đầu tiên, chúng ta phải đi mua cho cậu một bộ đồ khác. Cái sơ mi trắng này tôi nhìn phát chán rồi!”
Diệc Thần mỉm cười, cái gật đầu đầy cam chịu: “Tuân lệnh, bạn gái.”
Khi chúng tôi “hẹn hò”, Diệc Thần bắt đầu bộc lộ những khả năng kỳ lạ. Cậu ấy có thể đi xuyên qua những đám đông chen chúc mà không chạm vào ai, cậu ấy có thể nghe thấy những âm thanh ở rất xa, và đặc biệt là, cậu ấy có thể khiến những món đồ điện tử xung quanh tôi thỉnh thoảng lại… chập chờn.
“Ninh Hinh, nhìn kìa.” – Diệc Thần bỗng chỉ vào một cặp đôi đang cãi nhau ở đài phun nước.
“Sao vậy?”
“Xung quanh họ có một làn khói màu xám đục.” – Cậu ấy nheo mắt – “Hình như họ sắp… rời xa nhau rồi.”
Tôi rùng mình. Yếu tố “huyền nghi” mà tôi cố tình lờ đi suốt hai ngày qua lại hiện hữu. Diệc Thần không chỉ đơn giản là quay về, cậu ấy đang mang theo một con mắt nhìn thấu được những điều mà người sống không thể thấy.
“Cậu… cậu còn thấy gì nữa không?” – Tôi lo lắng hỏi.
Diệc Thần quay sang nhìn tôi, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng đến cực điểm. Cậu ấy nhìn lên đỉnh đầu tôi, nơi có một luồng sáng nhạt màu hồng đang bao phủ.
“Mình thấy cậu…” – Cậu ấy ngập ngừng – “Cậu đang rất hạnh phúc, dù cậu đang cố tỏ ra khó chịu.”
Tôi đỏ mặt, quay ngoắt đi chỗ khác: “Đồ ma lanh! Mau đi thôi, tôi đói rồi. Hẹn hò là phải đi ăn, dù cậu chỉ có thể ngồi nhìn tôi ăn!”
Chúng tôi bước vào rạp chiếu phim. Tôi mua hai vé, dù chỉ có một mình tôi ngồi. Trong bóng tối của phòng chiếu, Diệc Thần ngồi bên cạnh, hơi lạnh từ cậu ấy tỏa ra khiến tôi thấy dễ chịu giữa cái nóng của mùa hạ.
Lần đầu tiên sau mười ba năm, tôi cảm thấy vị bắp rang bơ không còn nhạt nhẽo, và những bộ phim tình cảm sến súa cũng không còn quá vô lý. Bởi vì, dù chỉ là một ảo ảnh 49 ngày, tôi cuối cùng cũng đã có một “người thương” để ngồi cạnh trong bóng tối.
Cuộc hẹn hò “tàng hình” kết thúc bằng việc tôi ngủ gật ngay trên vai Diệc Thần trong rạp chiếu phim. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên sofa nhà mình, còn Diệc Thần đang đứng bên cửa sổ, nhìn chăm chăm vào những hạt mưa bắt đầu quất mạnh vào mặt kính.
“Cậu đưa mình về à?” – Tôi dụi mắt, giọng khàn đặc. “Làm cách nào? Cậu còn không cầm nổi cái cốc nước mà?”
Diệc Thần quay lại, gương mặt cậu nhợt nhạt dưới ánh đèn phòng khách. “Cậu tự đi về đấy chứ. Cậu đi như một kẻ mộng du, mình chỉ đứng bên cạnh nói thầm vào tai để dẫn đường thôi. Ninh Hinh, cậu mệt đến thế sao?”
Tôi cười gượng, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ. “Thì đã bảo là tuổi ba mươi nó khác mười bảy mà. Làm việc quá sức, thức đêm chạy deadline, rồi lại còn đi hẹn hò với cậu… cơ thể biểu tình là đúng rồi.”
Nhưng tôi biết, tôi đang nói dối. Cơn chóng mặt này không phải do thiếu ngủ. Nó là một hố đen thăm thẳm thỉnh thoảng lại xuất hiện trong đầu tôi suốt vài tháng qua, kéo theo những cơn đau buốt tận óc.
