Chương 6
Sáng hôm sau, tôi định thức dậy để đi làm nhưng đôi chân bỗng nhũn ra như bún. Tôi ngã quỵ ngay cạnh giường, hơi thở dồn dập. Một dòng chất lỏng nóng hổi chảy ra từ mũi, nhỏ xuống tấm thảm màu kem.
Máu. Rất nhiều máu.
“Ninh Hinh!”
Diệc Thần xuất hiện ngay lập tức. Cậu quỳ xuống bên cạnh tôi, đôi bàn tay run rẩy định nâng tôi dậy nhưng rồi lại xuyên qua người tôi. Gương mặt cậu lúc này không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, mà là một sự hoảng loạn tột độ—thứ cảm xúc mà một “vị khách” từ cõi chết lẽ ra không nên có.
“Cái túi… trong ngăn kéo thứ hai…” – Tôi hổn hển chỉ về phía bàn trang điểm.
Tôi nhìn cậu, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến tim tôi thắt lại.
“Diệc Thần… cậu quay về không phải vì lời ước của tôi đúng không?”
Diệc Thần im lặng. Cậu đứng dậy, bóng dáng cao gầy của cậu đổ dài trên sàn nhà, nhưng cái bóng ấy dường như đang tan biến dần vào bóng tối. Luồng sáng hồng nhạt trên đầu tôi mà cậu thấy hôm qua, giờ đây đã chuyển sang màu xám xịt của tro tàn.
“Mình là ‘Người dẫn đường’.” – Cậu khẽ nói, không nhìn vào mắt tôi. “Công việc của mình là đứng chờ ở trạm xe cuối cùng, để đón những linh hồn đã đến hạn phải đi.”
Tai tôi ù đi. Mọi mảnh ghép bỗng chốc khớp lại một cách tàn nhẫn. 49 ngày. Là con số đếm ngược cho sự sống của chính tôi.
“Cậu đến… để đón tôi?” – Tôi nghe thấy tiếng lòng mình vỡ vụn.
“Mình đã xin cấp trên được là người thực hiện nhiệm vụ này.” – Diệc Thần tiến lại gần, dù không thể chạm vào, nhưng tôi cảm nhận được một luồng điện tích cực mạnh từ cậu bao bọc lấy tôi.
Cậu quỳ xuống trước mặt tôi, đôi mắt chứa chan một nỗi đau khổ vạn cổ:
“Ninh Hinh, mình muốn chính tay mình dẫn cậu đi, để cậu không thấy sợ hãi khi bước lên chuyến xe đó. Đó là lý do duy nhất mình tình nguyện ở lại nơi lạnh lẽo đó suốt mười ba năm qua.”
“Được rồi, mình hiểu mà.” – Tôi đưa bàn tay run rẩy ra, cố gắng chạm vào ảo ảnh của cậu.
Tôi soi mình trong gương, cố gắng dùng lớp kem nền dày nhất để che đi vẻ nhợt nhạt của một kẻ đang đếm ngược ngày rời khỏi thế gian. Ở tuổi ba mươi, lần đầu tiên tôi thấy mình giống một “nghệ sĩ” thực thụ, nhưng là nghệ sĩ trang điểm cho một vai diễn mang tên “Tôi vẫn ổn”.
“Cậu định đi đánh trận à?” – Diệc Thần đứng dựa vào khung cửa, nhìn tôi dặm thêm chút son đỏ.
“Không, tôi đi tìm lại thời hoàng kim.” – Tôi mỉm cười với cái bóng trong gương, dù đôi tay hơi run – “Hôm nay chúng ta sẽ về ‘căn cứ’ cũ. Tôi muốn xem cái trạm xe buýt chết tiệt đó bây giờ trông thế nào.”
Diệc Thần không trêu chọc tôi như mọi khi. Cậu tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi. Lần này, tôi cảm nhận được một luồng điện mát lạnh chạy dọc sống lưng, nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực bỗng chốc dịu đi như được tẩm thuốc tê.
“Cậu lại dùng ‘năng lực’ đấy à?” – Tôi quay lại nhìn cậu.
“Yên tâm, mình chỉ ‘mượn’ chút sức sống của mùa hè để cho cậu mượn thôi.” – Diệc Thần nháy mắt, nhưng tôi thấy vạt áo sơ mi của cậu dường như trở nên mỏng manh hơn một chút.
