Tình đầu đã mất gõ cửa nhà tôi – Chương 7

Chương 7

Thành phố thay đổi nhanh đến mức chóng mặt, nhưng khu phố cũ của chúng tôi giống như một ốc đảo bị thời gian bỏ quên. Ngôi trường trung học vẫn nằm đó, với bức tường vàng rêu phong và giàn hoa giấy đỏ rực rủ xuống cổng sắt.

Hôm nay là chủ nhật, trường vắng lặng. Chúng tôi đi dạo trên sân trường vắng vẻ.

“Nhìn kìa, cái cây bàng kia hồi đó mình từng khắc tên hai đứa lên, giờ nó to thế này rồi sao?” – Tôi chỉ vào góc sân.

Diệc Thần bước lại gần gốc cây, chạm vào những vết sẹo trên thân gỗ xù xì. “Tên của cậu vẫn còn này, nhưng tên của mình thì… bị vỏ cây nuốt mất rồi.”

Tôi đứng bên cạnh cậu, lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Đúng vậy, mười ba năm qua, thế giới này đã “nuốt” mất cái tên Lâm Diệc Thần, chỉ còn Diệp Ninh Hinh là vẫn loay hoay với những vết khắc của quá khứ.

“Ninh Hinh, cậu có nhớ buổi chiều cuối cùng không?” – Diệc Thần bỗng hỏi, giọng cậu tan vào tiếng gió xào xạc trên lá bàng.

“Nhớ chứ.” – Tôi quay mặt đi, nhìn về phía cổng trường.

Chúng tôi rời khỏi sân trường, đi bộ về phía trạm xe buýt số 13. Nơi này bây giờ đã được xây mới bằng kính và thép hiện đại, không còn là cái lán gỗ lụp xụp che nắng che mưa của mười ba năm trước. Nhưng vị trí đó thì vẫn vậy, vẫn nhìn ra con đường nhựa trải dài về phía cây cầu bắc ngang qua dòng sông lớn.

Tôi ngồi xuống băng ghế chờ, cảm giác mệt mỏi lại ập đến. Diệc Thần ngồi xuống cạnh tôi, giữ một khoảng cách vừa đủ để người qua đường không thấy lạ, nhưng tôi vẫn cảm nhận được hơi lạnh quen thuộc từ cậu tỏa ra, bao bọc lấy tôi như một lớp màng bảo vệ.

“Cậu biết không,” – Tôi tựa đầu vào cột sắt của trạm xe – “Suốt mười ba năm, mỗi lần đi qua đây, mình đều không dám nhìn vào những chuyến xe mang số hiệu 13. Mình cứ sợ rằng nếu mình nhìn, mình sẽ thấy cậu đang ngồi trên đó, vẫy tay chào mình một lần nữa.”

Diệc Thần nhìn về hướng cây cầu phía xa, đôi mắt cậu sâu thẳm như chứa đựng toàn bộ bí mật.

“Ninh Hinh, cậu còn nhớ đã đưa một lá thư cho mình vào ngày hôm đó không?”

Tôi khựng lại. Câu hỏi này, tôi đã tự hỏi mình hàng vạn lần trong những đêm trắng. Nếu tôi giữ cậu lại lâu hơn một chút để nói vài câu bông đùa, liệu chuyến xe ấy có lăn bánh mà không có cậu? Liệu chúng tôi của bây giờ có đang cùng nhau già đi, cùng nhau đau lưng và cùng nhau bàn về chuyện mua nhà?

Diệc Thần mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng thanh thản. Cậu đưa tay ra, lần đầu tiên sau khi quay về, cậu chủ động nắm lấy bàn tay gầy gò của tôi. Cảm giác không phải là thịt da chạm nhau, mà giống như một làn sương lạnh bao lấy ngón tay, nhưng nó khiến tôi thấy ấm áp hơn bất cứ thứ gì trên đời.

“Lá thư đó… mình thực sự đã đọc nó rồi.” – Cậu thì thầm.

Tim tôi đập mạnh một nhịp, nhưng tôi chưa kịp hỏi thêm thì một cơn đau nhói từ đỉnh đầu ập xuống. Tầm nhìn của tôi mờ đi, những tòa nhà cao tầng bỗng chốc quay cuồng.

“Ninh Hinh!”

Tiếng gọi của Diệc Thần vang lên bên tai, nhưng dường như nó đến từ một nơi rất xa. Tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, giống như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Trong khoảnh khắc mê man, tôi thấy một chuyến xe buýt cũ kỹ, mang màu sơn vàng của mười ba năm trước, đang từ từ tiến vào trạm giữa làn sương mù trắng xóa.

Tôi tỉnh lại khi hoàng hôn đã tắt lịm, hơi lạnh của buổi đêm luồn vào từng thớ thịt. Đầu tôi vẫn còn ong ong, nhưng cảm giác dịu mát từ lòng bàn tay Diệc Thần truyền sang khiến tôi không còn thấy sợ hãi. Chúng tôi vẫn ngồi đó, tại trạm xe buýt của quá khứ, giữa lòng thành phố hiện đại.

“Ninh Hinh,” Diệc Thần khẽ gọi, mắt vẫn nhìn chăm chú vào con đường vắng vẻ. “Cậu có muốn nghe về những phút cuối cùng trên chuyến xe số 13 năm đó không?”

Tôi run rẩy gật đầu. Đó là hố đen lớn nhất trong cuộc đời tôi, là điều mà tôi vừa khao khát muốn biết, vừa trốn tránh suốt mười ba năm.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...