Chương 7
Màn đêm phủ xuống một ngôi nhà đổ nát phía bìa rừng. Vân Cơ một mình lao đi trong gió, vết thương trên vai vẫn còn âm ỉ đau nhưng không thấm tháp gì so với nỗi lo âu trong lòng. Với nàng, Vân Tuyết là sợi dây liên kết duy nhất với quá khứ, là lý do để nàng chịu đựng kiếp “cái bóng” suốt bấy lâu nay.
“Tuyết Nhi! Em ở đâu?” – Vân Cơ xông vào điện thờ chính, thanh kiếm trong tay run rẩy.
Giữa ánh nến leo lét, một bóng dáng quen thuộc hiện ra. Vân Tuyết đang ngồi trên bục cao, không hề bị trói, cũng chẳng có vết thương nào. Ả đang thong thả lau đi vệt máu giả trên tay, gương mặt thảo mai thường ngày đã được thay thế bằng một nụ cười lạnh lẽo đến ghê người.
“Tỷ tỷ, tỷ vẫn luôn ngây thơ như vậy. Chỉ cần một chút máu giả, tỷ đã vội vàng rời bỏ người đàn ông yêu tỷ nhất để tìm đến cái chết sao?”
Vân Cơ khựng lại, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt: “Muội… muội lừa ta? Tại sao?”
Vân Tuyết đứng dậy, đôi mắt lóe lên tia lửa hận thù: “Tại sao ư? Vì cùng một khuôn mặt, nhưng tỷ là sát thủ được Thẩm Dực tin cẩn, còn ta chỉ là một quân cờ trang trí! Vì khi gả vào Vương phủ, Tần Mục lại chỉ nhìn mỗi tỷ, còn ta đứng ngay trước mặt hắn mà hắn coi như không khí! Tỷ tỷ, tỷ chết đi, thì ta mới có thể đường hoàng trở thành người phụ nữ duy nhất của hắn.”
Từ phía sau tượng Phật, Thẩm Dực chậm rãi bước ra. Hắn nhìn Vân Cơ bằng ánh mắt chiếm hữu điên cuồng: “Vân Cơ, thấy chưa? Đây chính là người thân duy nhất mà nàng muốn bảo vệ. Quay về bên ta, ta sẽ tha mạng cho Vân Tuyết, và chúng ta sẽ cùng nhau tiêu diệt Tần Mục.”
Vân Cơ bật cười, tiếng cười pha lẫn sự cay đắng và giải thoát. Nàng nhìn thẳng vào Vân Tuyết – người mà nàng đã dành cả thanh xuân để che chở: “Tuyết Nhi, từ hôm nay, ta không còn em gái nữa.”
“Vậy thì nàng cũng không còn mạng để rời khỏi đây đâu!” – Thẩm Dực lạnh lùng phất tay. Đám sát thủ từ bốn phía lao ra.
Vút! Vút! Vút!
Ba mũi tên xé gió lao đến, chuẩn xác xuyên qua cổ họng của ba tên sát thủ đang tiến gần Vân Cơ nhất. Một bóng dáng cao lớn, uy nghiêm như một vị thần giáng thế bước vào từ cửa chính.
Tần Mục.
Hắn mặc một bộ chiến bào đen tuyền, tà áo tung bay trong gió đêm. Ánh mắt hắn sắc lẹm, không hề có lấy một chút dáng vẻ của người bệnh mà nàng đã chăm sóc bấy lâu.
“Vương… Vương gia?” – Vân Cơ bàng hoàng.
Tần Mục đi thẳng đến bên cạnh nàng, kéo nàng ra sau lưng mình như một thói quen. Hắn không thèm liếc nhìn Thẩm Dực, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Vân Tuyết đang sợ hãi nép vào góc tường.
“Vân tiểu thư, ngươi nghĩ rằng chỉ cần một khuôn mặt giống nhau là có thể lừa được ta sao?” – Giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng uy áp cực hạn – “Mười năm trước, ở bìa rừng biên thùy, người cứu ta khỏi bầy sói không phải là đứa trẻ ngồi khóc lóc cầu xin sự sống như ngươi, mà là người con gái đã dùng đôi bàn tay đẫm máu để cõng ta đi suốt mười dặm đường tuyết.”
Vân Cơ đứng sững lại. Mười năm trước… người thiếu niên đó…
Tần Mục quay lại nhìn nàng, ánh mắt đột ngột trở nên dịu dàng đến nao lòng: “Vân Nhi, nàng có biết tại sao ta chưa bao giờ lập thê thiếp không? Vì mười năm qua, ta đã lật tung cả giang sơn này chỉ để tìm lại chủ nhân của chiếc khăn thêu chữ ‘Cơ’. Ngày ta thấy nàng bước lên kiệu hoa thay cho em gái mình, nàng có biết ta đã hạnh phúc đến nhường nào không?”
Hắn lấy từ trong ngực áo ra chiếc khăn tay cũ kỹ, nâng niu như báu vật: “Ta cố tình để nàng vào phủ, cố tình giả vờ không biết, chỉ vì muốn nàng tự nguyện ở lại bên ta, chứ không phải vì một nhiệm vụ nào cả. Ta yêu nàng, chưa bao giờ là Vân Tuyết, chưa bao giờ là cái bóng của ai. Người Tần Mục ta yêu từ đầu đến cuối, chỉ có mình Vân Cơ.”
Thẩm Dực điên cuồng gào lên: “Vô ích thôi! Nàng ấy đã từng yêu ta, từng vì ta mà liều chết!”
Vân Cơ siết chặt lấy tay áo của Tần Mục, nhìn Thẩm Dực bằng ánh mắt lạnh lùng nhất: “Đó là quá khứ của một kẻ không có tên tuổi. Còn bây giờ, tôi là Vân Cơ – thê tử của Tần Mục. Thẩm Dực, hôm nay chúng ta sẽ kết thúc tất cả nợ nần.”
Trận chiến cuối cùng bắt đầu nổ ra giữa ngôi nhà hoang. Lần này, Vân Cơ không còn chiến đấu một mình. Nàng và Tần Mục – một người dùng kiếm, một người dùng đoản đao – phối hợp nhịp nhàng như đã tâm đầu ý hợp từ kiếp trước.
