Chương 6
Gió trên đoạn nhai thổi rít qua từng khe đá, mang theo mùi máu tanh nồng.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Dực vung kiếm, Tần Mục không hề né tránh. Hắn vươn tay chộp lấy sợi dây thừng đang treo lơ lửng Vân Cơ trên vực thẳm. Lưỡi kiếm của Thẩm Dực đâm xuyên qua bả vai Tần Mục, máu đỏ bắn lên vạt áo trắng của nàng, nóng hổi và đau đớn đến xé lòng.
“Vương gia!” – Vân Cơ hét lên trong tuyệt vọng.
Nhưng Tần Mục chỉ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng mãn nguyện. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng kéo nàng vào lòng, bao bọc nàng trong lồng ngực vững chãi. Đúng lúc đó, hàng loạt ảnh vệ từ bóng tối lao ra, bao vây lấy Thẩm Dực và đám sát thủ. Thẩm Dực gieo mình xuống vực theo một lối thoát đã chuẩn bị sẵn, để lại một tiếng cười vang vọng đầy u uất.
Tần Mục ngã gục. Chất độc từ lưỡi kiếm bắt đầu phát tác, khiến làn da hắn tái xanh. Vân Cơ biết nếu đưa hắn về kinh thành lúc này, sự hỗn loạn của triều đình và những mưu đồ của Vân Tuyết sẽ khiến hắn không thể yên ổn trị thương.
Nàng cùng hai ảnh vệ thân tín nhất đưa Tần Mục trốn vào một thung lũng sương mù bao phủ phía sau dãy núi tuyết – nơi bí mật của nàng.
Một tháng sau.
Trong gian nhà gỗ nhỏ bên bờ suối, mùi thuốc đắng nghét lan tỏa. Vân Cơ không còn khoác lụa là, nàng mặc bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, tóc búi đơn sơ bằng chiếc trâm gỗ cũ kỹ.
Nàng đang cẩn thận sắc thuốc thì một bàn tay ấm áp từ phía sau vòng qua eo, ôm chặt lấy nàng. Tần Mục đã tỉnh, hắn tựa cằm lên vai nàng, giọng nói dù còn hơi yếu nhưng đầy vẻ trêu chọc:
“Vương phi của ta, nàng định bắt bổn vương uống thuốc đắng đến bao giờ nữa?”
Vân Cơ xoay người lại, nhìn gương mặt đã có chút hồng hào của hắn, lòng thắt lại vì hạnh phúc: “Ngài còn dám nói sao? Nếu không phải vì cứu thiếp, ngài đâu có thảm hại thế này.”
Tần Mục cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng: “Được làm một phu quân bình thường của nàng ở đây, ta thấy xứng đáng hơn ngồi trên ngai vàng lạnh lẽo kia.”
Họ hưởng thụ những ngày tháng yên bình nhất cuộc đời. Không có thân phận sát thủ, không có Nhiếp Chính Vương. Chỉ có một người chồng giúp vợ phơi thuốc, một người vợ nấu cơm đợi chồng bên hiên nhà. Với một cô nhi từ nhỏ đã không biết cha mẹ là ai như Vân Cơ, đây chính là gia đình duy nhất mà nàng hằng mơ ước.
Sự bình yên bị phá vỡ vào một buổi chiều tà. Một con chim ưng đưa tin đáp xuống sân nhà, chân buộc một mảnh lụa đỏ – tín hiệu riêng của chị em nàng.
Vân Cơ mở ra, sắc mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch.
Trên mảnh lụa chỉ có vài chữ viết bằng máu: “Cứu muội, Thẩm Dực điên rồi.”
Vân Cơ run rẩy. Nàng và Vân Tuyết là hai đứa trẻ mồ côi nương tựa vào nhau mà sống từ thuở nhỏ. Dù Vân Tuyết có tâm cơ, có ghen tỵ, nhưng trong thâm tâm Vân Cơ, đó vẫn là người thân duy nhất còn lại trên đời. Nàng không thể trơ mắt nhìn đứa em gái duy nhất chết dưới tay Thẩm Dực.
Nàng không biết rằng, đây chính là nước cờ cuối cùng của Vân Tuyết. Ả đã dùng chính tình thân duy nhất của mình để làm mồi nhử, dẫn đường cho Thẩm Dực tìm đến thung lũng này để tiêu diệt Tần Mục, đổi lấy sự đảm bảo về một vị trí cao hơn trong tổ chức.
Vân Cơ nhìn Tần Mục đang ngủ say trong nhà. Nàng lẳng lặng lấy lại thanh kiếm cũ, để lại một lá thư ngắn rồi rời đi trong màn đêm. Nàng định bụng sẽ một mình giải quyết nợ nần với Thẩm Dực và cứu Vân Tuyết, sau đó sẽ cùng người em này đi thật xa, không để ảnh hưởng đến Tần Mục nữa.
Nàng không hay biết, ngay khi nàng vừa bước chân ra khỏi thung lũng, người nam nhân đang nằm trên giường “mê man” kia đột ngột mở mắt. Đôi mắt Tần Mục lạnh lùng và sắc sảo, không hề có chút vẻ yếu ớt của người bệnh.
Hắn ngồi dậy, nhìn về hướng nàng vừa đi, lẩm bẩm: “Nàng vẫn luôn mềm lòng với người thân duy nhất đó… Vân Nhi, để ta cho nàng thấy, lòng người còn đáng sợ hơn cả độc dược.”
