Chương 8
Tiếng kiếm chạm nhau vang dội trong điện thờ đổ nát. Thẩm Dực như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, hắn không thể tin được rằng một Tần Mục “đang hấp hối” lại có thể vung kiếm với sức mạnh kinh hồn đến thế.
Nhưng điều khiến hắn đau đớn hơn cả là sự phối hợp nhịp nhàng giữa Tần Mục và Vân Cơ. Mỗi khi Thẩm Dực nhắm vào sơ hở của Tần Mục, đoản đao của Vân Cơ đã kịp thời xuất hiện để gạt đi. Họ không cần dùng lời nói, chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu đối phương đang nghĩ gì.
“Vân Cơ! Ngươi thật sự muốn giết ta sao?” – Thẩm Dực gầm lên, lồng ngực phập phồng vì kiệt sức.
Vân Cơ đứng khựng lại, thanh đoản đao trên tay nàng nhuốm máu, nhưng ánh mắt nàng bình thản đến lạ kỳ: “Thẩm Dực, mười năm qua, tôi đã giết quá nhiều người vì ngài.”
Nói rồi, nàng dứt khoát tra dao vào vỏ, quay lưng về phía hắn. Đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một kẻ kiêu ngạo như Thẩm Dực: Sự phớt lờ.
Về phía Vân Tuyết, khi thấy Thẩm Dực thất thế, ả định lén lút bò ra cửa để chạy trốn. Nhưng một thanh kiếm lạnh lẽo đã chặn ngay cổ họng ả. Tần Mục nhìn ả bằng ánh mắt ghê tởm như nhìn một loài bò sát:
“Vân tiểu thư, ngươi đã dùng khuôn mặt giống hệt thê tử của ta để làm những chuyện bẩn thỉu. Ta không giết ngươi vì nàng ấy coi ngươi là người thân duy nhất, nhưng ta sẽ khiến ngươi ước rằng mình chưa từng được sinh ra.”
Tần Mục phất tay, thuộc hạ tiến vào. Hắn không ban cái chết, hắn ban cho Vân Tuyết sự cô độc. Ả bị tước bỏ mọi quyền quý, bị đưa đến một am ni cô hẻo lánh trên đỉnh núi cao, nơi ả phải đối diện với bóng tối và sự hối hận suốt quãng đời còn lại, không bao giờ được nhìn thấy ánh phồn hoa của kinh thành nữa.
Khi chỉ còn lại hai người dưới ánh trăng tàn, Tần Mục bỗng nhiên lảo đảo. Vân Cơ vội vàng chạy lại đỡ lấy hắn, lo lắng hỏi: “Ngài lại phát độc sao? Thiếp đã nói ngài đừng gắng sức mà!”
Tần Mục thuận thế ngã vào lòng nàng, đầu tựa lên vai nàng, giọng nói bỗng trở nên nũng nịu khác hẳn vẻ uy nghiêm vừa rồi: “Cơ Nhi, ta không phát độc… ta chỉ là nhớ nàng quá. Một mình nàng bỏ đi, ta ở thung lũng đó ăn không ngon, ngủ không yên.”
Vân Cơ sững sờ, rồi dở khóc dở cười nhận ra vị “Nhiếp chính vương” này thực chất là một kẻ “mặt dày” chính hiệu khi ở bên cạnh người mình yêu. Nàng khẽ đẩy hắn ra: “Ngài lừa thiếp? Ngài đã khỏi bệnh từ lâu rồi đúng không?”
Tần Mục nắm lấy tay nàng, đan mười ngón tay vào nhau, ánh mắt trở nên thâm tình: “Nếu ta không giả vờ, làm sao biết được nàng lại quan tâm ta đến thế? Làm sao biết được nàng sẵn sàng vì ta mà đối đầu với Thẩm Dực?”
Hắn lấy từ trong áo ra tờ Hưu thư trắng năm nào, rồi chậm rãi xé nát nó trước mặt nàng. Những mảnh giấy vụn bay lả tả trong gió như những cánh hoa rơi.
“Tờ giấy này không cần nữa. Vì từ nay về sau, nàng đi đâu, ta sẽ đi đó. Nàng là sát thủ, ta sẽ là kẻ đồng lõa. Nàng là vương phi, ta sẽ là vương gia sủng ái nàng nhất thế gian. Vân Cơ, nàng không còn là cái bóng của ai cả. Nàng là ánh trăng duy nhất trong lòng Tần Mục ta.”
Vân Cơ nhìn những mảnh giấy bay đi, cảm thấy xiềng xích trong lòng bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ. Nàng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh đang dần ló rạng phía chân trời.
“Được, chúng ta về nhà thôi.”
