Chương 9
Kinh thành vào xuân, hoa đào nở rộ dọc hai bên đường hoàng cung. Đoàn xe của Nhiếp Chính Vương trở về trong tiếng tung hô của bách tính. Nhưng lần này, Tần Mục không ngồi trên ngựa cao uy phong như mọi khi, hắn chọn ngồi trong kiệu cùng Vân Cơ, nắm chặt tay nàng suốt chặng đường dài.
Về đến vương phủ, mọi thứ đã thay đổi. Những tấm rèm lụa màu đỏ tươi được thay bằng sắc màu thanh nhã mà Vân Cơ yêu thích. Đám nô tỳ từng kính sợ nàng nay nhìn nàng bằng ánh mắt trân trọng thực sự, bởi họ biết, người đang đứng trước mặt là người phụ nữ duy nhất ngự trị trong trái tim vị vương gia lạnh lùng của họ.
“Vân Nhi, nhìn này.”
Tần Mục dẫn nàng vào một mật thất nằm ngay dưới thư phòng. Khác với tưởng tượng của Vân Cơ về một nơi chứa đầy binh khí hay bản đồ quân sự, nơi này treo đầy những bức họa.
Vân Cơ thảng thốt khi nhìn vào những bức tranh. Đó là hình ảnh một cô bé mười tuổi đang cõng một thiếu niên trên lưng giữa trời tuyết; là dáng vẻ một thiếu nữ đang tập kiếm dưới trăng; là bóng lưng một cô gái lẳng lặng đứng nhìn về phía kinh thành từ xa…
“Ngài… ngài đã cho người vẽ lại sao?” – Vân Cơ nghẹn ngào.
Tần Mục ôm nàng từ phía sau, cằm tựa lên vai nàng: “Mười năm qua, mỗi khi nỗi nhớ trở nên quá lớn, ta lại tự tay vẽ nên những bức họa này. Ta không cần thuộc hạ đi tìm một ‘Vân Tuyết’ giả tạo, ta chỉ tìm kiếm một Vân Cơ bằng xương bằng thịt. Nàng không bao giờ là cái bóng, vì trong tâm trí ta, chưa từng có ai khác tồn tại để nàng phải làm bóng cho họ.”
Hắn lấy ra một sắc phong vàng chói, trên đó ghi rõ: Sắc phong Vân Cơ làm Chính phi duy nhất của Nhiếp Chính Vương. Không phải họ “Vân” của gia đình em gái, mà là một thân phận hoàn toàn độc lập, được hắn dùng quyền lực của mình để bảo chứng trước tông thất và thiên hạ.
Những ngày chuẩn bị cho đại hỷ, Tần Mục tự tay chọn từng mẫu vải, từng loại trang sức. Hắn muốn bù đắp cho nàng một hôn lễ mà ở đó, nàng không phải lo sợ, không phải đóng kịch, và không phải cầm theo độc dược.
Một buổi tối, khi hai người cùng ngồi bên hồ sen, Vân Cơ khẽ hỏi: “Tần Mục, ngài có hối hận không? Vì tôi, ngài đã suýt mất mạng, lại còn đối đầu với Thẩm gia và chịu bao nhiêu điều tiếng.”
Tần Mục buông chén trà, xoay người nhìn nàng, ánh mắt thâm tình như muốn nhấn chìm cả thế gian: “Mất mạng thì đã sao? Giang sơn này rộng lớn, nhưng nếu không có nàng cùng ta ngắm nhìn, thì nó cũng chỉ là một bức tranh xám xịt. Vân Nhi, mười năm chờ đợi của ta, đổi lại một đời bên nàng, là giao dịch hời nhất mà Tần Mục ta từng thực hiện.”
Nàng tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim đập vững chãi. Lần đầu tiên trong đời, người sát thủ vốn chỉ biết đến bóng tối như nàng cảm thấy mình thực sự thuộc về một nơi nào đó. Không còn là quân cờ của Thẩm Dực, không còn là “người thay thế” cho Vân Tuyết. Nàng là Vân Cơ, là thê tử duy nhất của người nam nhân đứng đầu vương triều này.
Đêm trước ngày đại hỷ, Tần Mục trao cho nàng một hộp gỗ nhỏ. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là chiếc khăn tay thêu chữ “Cơ” năm ấy đã bạc màu, cùng với chiếc trâm gỗ cũ kỹ.
“Ngày mai, nàng hãy cài chiếc trâm này. Nó không quý giá bằng ngọc phỉ thúy, nhưng nó là minh chứng cho việc Tần Mục ta đã yêu nàng từ lúc chưa có gì trong tay cho đến khi nắm giữ thiên hạ.”
Vân Cơ cầm chiếc trâm, lệ nhòa mắt. Nàng biết, ngày mai, khi tiếng nhạc hỷ vang lên, đó sẽ không phải là khởi đầu của một nhiệm vụ mới, mà là khởi đầu của một kiếp người mới – một kiếp người chỉ có yêu thương và bình yên.
