Trùng Sinh Chọn Lại Phu quân – Chương 1

Ta đang thêu dở cái áo ngủ cho Thẩm Viễn Chu thì ngủ quên. Gió lạnh thổi qua khe cửa, thế là ta đổ bệnh.

Cái thân già tám mươi tuổi này giống như cái xe bò rách, hỏng một con ốc là rã rời cả khung. Đại phu lắc đầu, con cháu quỳ đầy sân khóc như sụt lở đất. Ta nằm trên giường, nhìn Thẩm Viễn Chu – vị đương triều Thủ phụ vốn luôn đạo mạo, nay lại khóc đến mức nước mũi suýt chạm vào râu, trong lòng ta thấy hơi… buồn cười.

“Lão già này, diễn sâu thật đấy,” ta thầm nghĩ.

Nhưng dù sao cũng bên nhau hơn năm mươi năm, ta quyết định trước khi đi phải giải tỏa cái thắt nút trong lòng bấy lâu. Năm xưa, trong yến tiệc thưởng hoa, hắn trúng tiếng sét ái tình với muội muội ta – Thịnh Tuyết. Nhưng vì muội ấy chê hắn nghèo, phụ thân lại muốn giữ chân vị Trạng nguyên tương lai nên mới đẩy ta ra “thế mạng”.

Ta thoi thóp nắm lấy tay hắn, đem chuyện cũ kể hết ra. Ta hỏi:

– Nếu quay lại quá khứ, biết người năm đó không phải là ta, chàng còn cưới ta không?

Ta chờ đợi. Tim ta đập yếu ớt, nhưng hy vọng thì lại căng tràn. Hắn im lặng một hồi lâu, lâu đến mức ta tưởng mình đã thăng thiên luôn rồi, thì hắn mới thốt ra một chữ:

– Có.

Đấy! Chỉ cần một chữ đó thôi, ta cảm thấy 50 năm làm ô-sin cao cấp cho nhà họ Thẩm cũng đáng. Ta mỉm cười, an nhiên nhắm mắt, chuẩn bị đi gặp Mạnh Bà uống chén trà cho nóng.

“Quân nhi? Quân nhi! Con có nghe mẹ nói gì không?”

Ta giật mình tỉnh dậy bởi một tiếng gọi lảnh lót. Đập vào mắt ta không phải là điện Diêm Vương, mà là khuôn mặt trẻ trung, sắc sảo của mẫu thân ta – người đã mất cách đây ba mươi năm.

Ta ngơ ngác nhìn quanh. Tay ta không còn nhăn nheo như vỏ cam sành, mà trắng trẻo, mịn màng. Ta nhìn vào gương đồng. Ôi mẹ ơi, cái làn da căng mọng này! Cái đôi mắt long lanh không cần nhỏ thuốc dưỡng này!

Ta trọng sinh rồi! Trở về năm 16 tuổi – cái năm định mệnh ấy.

Phụ thân ta vừa vuốt râu vừa cười:

– Thẩm Viễn Chu kia đúng là tuổi trẻ tài cao, vừa đỗ Cử nhân đã được Hoàng thượng khen ngợi. Quân nhi, con thấy thế nào?

Ta run bắn vì sung sướng. Thẩm Viễn Chu cũng sống lại sao? Hắn nói “Có” mà! Hắn nhất định sẽ đến cưới ta, bù đắp cho ta những năm tháng gian khổ kiếp trước.

Ta bắt đầu mơ mộng. Kiếp này, ta sẽ không để hắn phải chịu khổ nữa. Ta sẽ bảo phụ thân đầu tư cho hắn sớm hơn. Ta đợi suốt ba năm, từ chối hết thảy các công tử vương tôn, chỉ để chờ ngày hắn công thành danh toại mang kiệu hoa đến rước.

Ngày ấy rốt cuộc cũng đến.

Sáng sớm, ta dậy từ canh năm để trang điểm. Ta dặm phấn hơi kỹ vì sợ cái linh hồn 80 tuổi này lỡ hiện hình thì hỏng bét. Tiếng pháo nổ rộn rã, tiếng bà mối cười nói hỉ hả ngoài cổng.

Ta đứng dựa cửa viện, tim đập thình thịch, chuẩn bị tư thế thục nữ nhất để đón phu quân. Thế nhưng…

– Này, sao mấy cái rương sính lễ kia lại khiêng vào viện của nhị muội? – Ta túm lấy một con bé nha hoàn đang chạy lăng xăng.

Con bé ngơ ngác nhìn ta như nhìn kẻ ngốc:

– Đại tiểu thư nói gì thế? Thẩm đại nhân hôm nay đến cầu hôn Nhị tiểu thư Thịnh Tuyết mà! Người ta bảo là “nhất kiến chung tình” từ hội hoa năm đó đấy!

Cái gì? Nhất kiến cái gì cơ?

Ta đứng chết trân tại chỗ. Gió xuân thổi qua, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng, nhưng ta chỉ thấy mùi… bị lừa.

Hóa ra, cái chữ “Có” của Thẩm Viễn Chu kiếp trước không phải là: “Có, ta vẫn cưới nàng” mà là: “Có… cái nịt!”

Lão già khốn khiếp! Lão lừa ta! Lão đợi ta nhắm mắt để lão được quay lại cưới “chân ái” của lão! Kiếp trước ta cùng lão chịu khổ, kiếp này lão giàu sang rồi thì lão chọn muội muội ta!

Ta đứng giữa sân, nhìn sính lễ rình rang đi qua trước mặt, lòng ta đau… không, thực ra là ta thấy hơi buồn nôn. Một cảm giác ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng.

Nhưng rồi, ta đột nhiên bật cười. Ta cười đến mức mấy con chim trên cây cũng phải bay mất.

– Tốt! Tốt lắm! – Ta lẩm bẩm.

Thịnh Tuyết là ai chứ? Muội ấy là thiên hạ đệ nhất tiêu tiền, là “bình hoa di động” chính hiệu. Kiếp trước vì gả vào nhà giàu nên muội ấy mới sống nhàn hạ. Nay gả cho Thẩm Viễn Chu – kẻ vốn có bà mẹ chồng cực kỳ khó tính và một đám họ hàng nghèo ở quê thường xuyên lên “ăn chực” – thì đúng là một cặp bài trùng.

Ta lau nước mắt (vì cười quá nhiều), rồi hùng hổ đi thẳng vào phòng mẫu thân.

– Mẹ! – Ta quỳ xuống cái “rầm”, khiến mẫu thân đang uống trà cũng phải sặc.

– Gì thế con? Không cưới được Thẩm Viễn Chu nên định đi tu à?

– Không! Mẹ chọn cho con một người khác đi. Tiêu chí của con rất đơn giản: Nhà giàu, quyền lực to, tính tình cục súc cũng được nhưng phải hay đi công tác xa. À không, là phải hay đi trấn giữ biên cương ấy!

Mẫu thân nhìn ta như nhìn vật thể lạ:

– Con chắc chứ? Ta đang định gả con cho Trấn Bắc Vương – Tạ Chiêu. Hắn nổi tiếng là “diêm vương” mặt lạnh, ai thấy cũng sợ, lại còn sắp phải ra biên cương ba năm nữa.

Tạ Chiêu? Kẻ thù không đội trời chung, người luôn tìm cách dâng sớ luận tội Thẩm Viễn Chu kiếp trước đây mà!

Mắt ta sáng rực lên:

– Chốt đơn! Mẹ ơi, gả con cho hắn đi! Con chỉ cần tiền của hắn và cái danh Vương phi để đi dọa người thôi. Ba năm hắn không về nhà càng tốt, con sẽ ở nhà làm “Lão thái thái” hưởng phúc sớm!

Mẫu thân: “…”

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...