Câu chuyện về Vân Cơ và Tần Mục khép lại, giống như một giấc mộng dài mười năm cuối cùng cũng đến hồi tỉnh thức.
Có người nói, tình yêu là sự chiếm hữu điên cuồng như Thẩm Dực. Có người nói, tình yêu là sự đố kỵ đến mù quáng như Vân Tuyết. Nhưng trong “Mặc Nguyệt Phù Sinh”, tình yêu lại là sự nhận ra.
Tần Mục không yêu Vân Cơ vì nàng là Vương phi, cũng không yêu nàng vì nàng giống em gái mình. Hắn yêu nàng vì nàng chính là nàng – người con gái đã cõng hắn đi qua bão tuyết, người đã hy sinh thầm lặng trong bóng tối. Sự cứu rỗi lớn nhất không phải là cho nàng một danh phận quyền quý, mà là gọi đúng tên nàng: Vân Cơ.
Khi ánh trăng không còn lạnh lẽo, khi cái bóng tìm thấy ánh sáng cho riêng mình, đó là lúc tình yêu trở thành vĩnh cửu.
Tôi muốn tặng cho Vân Cơ một Tần Mục – người nam nhân đủ thông tuệ để không bao giờ nhận nhầm người mình yêu, đủ mạnh mẽ để bảo vệ nàng khỏi mọi âm mưu, và đủ bao dung để xóa tan những vết sẹo trong lòng nàng.
Mỗi người trong chúng ta, dù có lúc cảm thấy mình chỉ là một kẻ mờ nhạt giữa thế gian, thì ở đâu đó vẫn luôn có một “Tần Mục” dành riêng cho bạn. Người ấy sẽ nhìn thấu mọi lớp mặt nạ và yêu bạn vì chính những gì bạn vốn có.
