Trùng Sinh Chọn Lại Phu quân – Chương 10

Đại yến tại cung đình mừng công biên giới diễn ra linh đình. Nhưng đằng sau những chén rượu nồng là một bầu không khí đặc quánh mùi âm mưu.

Thẩm Viễn Chu hôm nay trông hăng hái lạ thường. Hắn diện bộ quan phục chỉnh tề, đi bên cạnh là Thịnh Tuyết – người đã cố tình dặm phấn thật dày để che đi vẻ tiều tụy. Hắn tin chắc rằng hôm nay chính là ngày hắn lập công lớn: Tố cáo “thương nhân phương xa” (Tạ Chiêu) cấu kết với ngoại bang, tiện thể lôi luôn cả ta – Trấn Bắc Vương phi – xuống bùn lầy vì tội chứa chấp gian tế.

Ta ngồi ở vị trí dành cho Vương phi, thong thả bóc một quả vải, miệng lẩm bẩm:

– Lâm thúc, chuẩn bị sẵn túi vải chưa? Lát nữa có biến là phải hốt ngay đống bánh quế hoa này mang về cho Tiểu Tạ ăn đấy.

Lâm thúc đổ mồ hôi hột:

– Vương phi, mạng của Vương gia đang treo trên sợi tóc, người còn lo cho cái bụng của con sói sao?

Ta cười khẩy. Mạng của Tạ Chiêu? Đùa hoài, mạng lão ấy cứng hơn kim cương, chỉ có mạng đám sâu mọt kia là sắp “đăng xuất” thôi.

Bỗng nhiên, Thẩm Viễn Chu bước ra giữa sảnh, quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng thượng:

– Muôn tâu Thánh thượng! Thần có bằng chứng cho thấy Trấn Bắc Vương phủ đang chứa chấp một thương nhân đáng nghi, kẻ này thường xuyên qua lại biên giới và nắm giữ bản đồ bố phòng quân sự. Kẻ đứng sau giật dây chính là… Trấn Bắc Vương phi Thịnh Quân!

Cả sảnh tiệc ồ lên kinh ngạc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào ta. Hoàng thượng nhướng mày, nhìn ta đầy vẻ dò xét:

– Vương phi, nàng có gì để nói không?

Ta thong thả đứng dậy, phủi vụn bánh trên tay, làm ra vẻ sợ hãi tột độ:

– Ôi trời đất ơi! Thẩm đại nhân nói gì mà đáng sợ thế? Thần thiếp chỉ là một nữ tử yếu đuối, hằng ngày chỉ biết xem kịch, trồng hành, sao dám làm chuyện đại nghịch bất đạo ấy?

Thịnh Tuyết cũng chen vào, giọng sướt mướt:

– Tỷ tỷ, muội đã thấy người đàn ông đó trong phòng tỷ! Tỷ đừng chối nữa, vì tình riêng mà bán đứng quốc gia, tỷ thật khiến phụ thân và muội muội hổ thẹn!

Ta liếc nhìn muội ấy, thầm nghĩ: Diễn hay lắm, lát nữa đừng có khóc ra tiếng mán nhé.

Đúng lúc đó, một nam tử vận hắc phục bước vào. Hắn mang theo một cái hộp gỗ lớn. Thẩm Viễn Chu đắc ý hét lên:

– Đây rồi! Đây chính là bằng chứng! Trong hộp này chắc chắn là thư từ cấu kết!

Nhưng khi cái hộp được mở ra, thứ bên trong không phải thư từ, mà là một đống… thủ cấp của đám gián điệp ngoại bang và một bản danh sách những kẻ trong triều đã nhận hối lộ để bán tin tức.

Đứng ngay trên cùng bản danh sách ấy, không ai khác chính là… Thừa tướng – người đứng sau chống lưng cho Thẩm Viễn Chu.

Nam tử kia từ từ tháo lớp râu giả, cởi bỏ chiếc áo khoác thương nhân bám đầy bụi đất. Khi hắn đứng thẳng người, bộ giáp vàng lấp lánh bên trong hiện ra dưới ánh nến cung đình. Khí thế sát phạt ấy, đôi mắt sắc lẹm ấy…

– Tạ Chiêu?! – Hoàng thượng đứng bật dậy, vừa mừng vừa kinh ngạc.

Cả sảnh tiệc đồng loạt quỳ xuống. Thẩm Viễn Chu và Thịnh Tuyết thì như bị sét đánh ngang tai, mặt trắng bệch như tờ giấy, nằm rạp xuống đất run cầm cập.

Tạ Chiêu không thèm nhìn đám rác rưởi đó, hắn đi thẳng tới trước mặt ta, đưa tay ra. Ta đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào tay hắn, cười rạng rỡ.

– Thần – Trấn Bắc Vương Tạ Chiêu, tham kiến Thánh thượng! Thần giả chết ở biên cương, cải trang về kinh là để hốt trọn ổ kiến lửa này. Đa tạ sự phối hợp “rất nhiệt tình” của Thẩm đại nhân đã giúp thần dẫn dụ toàn bộ phe cánh của Thừa tướng ra ánh sáng.

Hoàng thượng cười lớn:

– Tốt! Rất tốt! Tạ ái khanh quả không hổ danh là chiến thần của trẫm!

Tạ Chiêu quay sang nhìn Thẩm Viễn Chu, giọng lạnh như băng:

– Ngươi nói ta là gian tế? Ngươi nói Vương phi của ta bán đứng quốc gia? Thẩm Viễn Chu, ngươi có biết cái bản đồ mà ngươi tưởng là “bí mật quân sự” ấy thực chất là gì không?

Hắn lôi từ trong ngực ra một tờ giấy khác, quăng vào mặt Thẩm Viễn Chu. Hắn run rẩy mở ra xem, suýt chút nữa ngất xỉu. Đó là bản đồ… quy hoạch các gánh hát và tiệm bánh ngon nhất kinh thành mà ta đã vẽ để đi chơi cho tiện.

Ta chép miệng, giọng đầy tiếc nuối:

– Thẩm đại nhân, huynh đúng là không có khiếu thẩm mỹ. Ta vẽ bản đồ gánh hát đẹp thế này mà huynh bảo là bản đồ phòng thủ? Đúng là mù màu tâm hồn mà!

Hoàng thượng ra lệnh:

– Truyền lệnh! Tống giam Thừa tướng và đồng bọn. Còn Thẩm Viễn Chu, tước bỏ công danh, đày ra biên cương làm nô dịch. Thịnh Tuyết… cho về nhà tự hối lỗi, đời này không được bước vào kinh thành nửa bước!

Thịnh Tuyết gào khóc thảm thiết, Thẩm Viễn Chu thì như người mất hồn. Khi binh lính lôi họ đi ngang qua ta, ta khẽ nói nhỏ một câu:

– Thẩm đại nhân, kiếp trước huynh nói “Có” để lừa ta, kiếp này ta cũng tặng huynh một chữ: “Có”. Đó là… “Có cái nịt” nhé!

Hạ màn kịch hay, Tạ Chiêu dắt tay ta bước ra khỏi cung điện giữa sự ngưỡng mộ của muôn người.

Vừa ra tới cổng cung, Tiểu Tạ (con sói) từ đâu nhảy bổ ra, định vồ lấy ta. Tạ Chiêu nhanh tay ôm lấy eo ta, nhấc bổng lên:

– Cẩn thận, kẻo nó làm bẩn bộ váy mới của nàng.

Ta vòng tay qua cổ hắn, cười tít mắt:

– Vương gia, giờ ngài đã phục chức rồi, tiền lương chắc tăng gấp đôi nhỉ?

Tạ Chiêu nhìn ta bằng ánh mắt thâm tình nhưng vẫn không quên trêu chọc:

– Tăng bao nhiêu thì cũng vào túi nàng cả thôi. Nhưng mà, ta nghe nói nàng định sống đến 100 tuổi để tiêu hết tiền của ta?

– Tất nhiên! Thần thiếp phải sống thọ để còn canh chừng ngài, không cho ngài rước thêm bất kỳ “nhị muội” nào về nữa chứ.

Tạ Chiêu bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán ta:

– Yên tâm đi, “bà cụ” của ta. Đời này, kiếp sau, và muôn kiếp nữa, tiền của ta chỉ gả cho một mình nàng thôi.

Dưới ánh trăng rằm, bóng hai người và một con sói trải dài trên con phố kinh thành. Một người mang linh hồn 80 tuổi, một người mang trái tim bằng thép, cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất giữa nhân gian đầy sóng gió.

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...