Thế Hôn – Chương 1

Nếu có ai hỏi ta điều gì đáng sợ nhất trên đời, ta sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: Đó là sự “thâm tình” của các cô thiếu nữ.

Đại tỷ của ta, Tạ Yên, vốn là đệ nhất tài nữ kinh thành, người ta khen nàng là đóa phù dung thanh khiết. Nhị tỷ của ta, Tạ Lan, là một mỹ nhân lanh lợi, hoạt bát. Hai người họ, một người có hôn ước với Tiểu Hầu gia phủ Vĩnh An, một người được định sẵn làm phu nhân của Trấn Viễn Tướng quân.

Ấy vậy mà, vào một đêm trăng thanh gió mát, hai vị tỷ tỷ “thanh khiết” và “lanh lợi” của ta đã gói ghém hết trang sức, leo tường bỏ trốn theo hai gã thư sinh nghèo rớt mồng tơi, với lý lẽ rằng: “Tiền bạc là phù du, tình yêu mới là chân lý.”

Chân lý cái đầu hai người ấy!

Sáng hôm sau, phụ thân ta nhìn căn phòng trống không, chỉ để lại hai bức thư “tạm biệt gia đình”, ông trợn mắt một cái rồi “phịch” một tiếng, ngất xỉu ngay tại chỗ. Mẫu thân ta thì ôm ngực khóc rấm rứt: – Uyển Hoa à, nhà ta xong đời rồi! Khi quân phạm thượng, lừa dối quý tộc, cả nhà mình sẽ bị tống vào đại lao mất thôi!

Ta nhìn vào cái két sắt rỗng tuếch của gia đình (vốn đã bị hai tỷ tỷ khoét sạch làm lộ phí), rồi nhìn vào gương mặt già nua của mẫu thân. Lòng ta đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong.

– Mẹ, đừng khóc nữa. – Ta dõng dạc nói – Con nghe nói sính lễ của Hầu phủ và Tướng quân phủ rất hậu hĩnh đúng không? – Đúng vậy, nhưng người có đâu mà gả? – Mẫu thân nấc nghẹn. – Có chứ! – Ta đập bàn cái “rầm” – Con đây! Con còn sống nhăn răng đây! Đại tỷ bỏ trốn, con sẽ là đại tỷ. Nhị tỷ bỏ trốn, con sẽ là nhị tỷ. Đợi khi nào con hòa ly xong hai chỗ đó, con sẽ về làm chính mình để gả cho vị hôn phu thứ ba!

Mẫu thân ta ngừng khóc, nhìn ta như nhìn một sinh vật lạ: – Con định… gả cho ba người cùng lúc? – Không, con sẽ gạt lịch trình ra. Hầu gia thích nữ nhân dịu dàng, con sẽ diễn vai thục nữ. Tướng quân đi đánh trận thường xuyên, con sẽ sang đó quản lý tài sản giúp hắn. Miễn là họ không gặp nhau, không ai biết con là ai cả!

Thế là, kế hoạch “vợ đóng thế” chính thức bắt đầu.

Ta dành ra ba ngày để học phong thái của đại tỷ. Đi đứng phải chậm như rùa bò, cười không được hở răng, nói chuyện thì phải thỏ thẻ như mèo hen. Ta tự nhủ: “Vì tiền, vì mạng sống, Tạ Uyển Hoa, mày làm được!”

Ngày thành thân thứ nhất.

Ta đội khăn trùm đầu đỏ rực, ngồi trong kiệu hoa tiến vào Hầu phủ. Tiểu Hầu gia Lục Tử Khiêm là một nam tử phong lưu, nhưng nghe nói trong lòng hắn đã có một vị biểu muội thanh mai trúc mã tên là Yên Nhi. Hắn cưới đại tỷ ta chẳng qua là vì áp lực từ lão Hầu gia.

Trong đêm tân hôn, hắn thậm chí còn chẳng buồn vén khăn che mặt của ta. Hắn đứng ở bàn tròn, lưng quay về phía ta, giọng lạnh lùng như sương muối: – Tạ Yên, nàng cũng biết ta cưới nàng chỉ là bất đắc dĩ. Ta và Yên Nhi tình sâu nghĩa nặng, nàng đừng mong chiếm được trái tim ta. Sau này trong phủ, nàng cứ giữ đúng bổn phận của một chủ mẫu là được.

Ta ở dưới khăn trùm đầu, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. “Tốt quá đại ca ơi! Huynh cứ yêu biểu muội của huynh đi, chỉ cần đưa chìa khóa kho bạc cho ta quản lý là được rồi. Ta cũng chẳng ham hố gì trái tim của huynh đâu, tim huynh có ra tiền được đâu!”

Ta khẽ cúi đầu, dùng giọng điệu nghẹn ngào nhất có thể của đại tỷ: – Thiếp thân đã rõ… Chỉ mong hầu gia… đừng ghét bỏ thiếp là được.

Lục Tử Khiêm hừ lạnh một tiếng rồi bỏ sang thư phòng. Ta lập tức gỡ khăn trùm đầu, thổi tắt nến, leo lên giường đánh một giấc ngon lành.

Ngày đầu tiên làm “vợ đóng thế”: Thu hoạch được một rương vàng sính lễ và một ông chồng không bao giờ bén mảng tới phòng.

Kèo này… ta thơm rồi!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...