Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa, ta đã bật dậy như một chiếc lò xo. Nhưng chỉ trong một chớp mắt, ta nhớ ra mình đang là “Tạ Yên”. Ta lập tức nằm xuống, nghiêng mình, tay che miệng khẽ ho vài tiếng “khụ khụ” đầy vẻ yếu ớt.
Xuân Đào – nha hoàn thân cận duy nhất biết chuyện, cũng là đồng phạm của ta – bước vào, mặt mày lo lắng: – Tiểu thư… à không, Đại phu nhân, người dậy rồi ạ? Tiểu Hầu gia tối qua ngủ ở thư phòng, sáng nay vừa về đã bị Lão phu nhân gọi đi mắng một trận rồi.
Ta vén màn giường, gương mặt lộ vẻ u sầu (nhưng trong lòng đang mở cờ): – Đừng nói vậy, Hầu gia và biểu muội tình thâm, ta làm sao nỡ chia cắt? Mau, sửa soạn cho ta, chúng ta đi thỉnh an Lão phu nhân.
Ta chọn một bộ váy màu xanh nhạt thanh nhã, trang điểm thật nhạt, cố tình dặm thêm chút phấn trắng để trông như người thiếu ngủ vì buồn phiền. Đi đứng thì ta phải nhớ kỹ: mỗi bước chân không được dài quá một gang tay, người phải hơi lảo đảo như gió thổi là bay.
Tại sảnh chính, Lục Tử Khiêm đang đứng chịu trận, còn Lục lão phu nhân thì chống gậy long đầu, mặt mày hầm hầm. Ngồi bên cạnh là Liễu Yên Nhi – vị biểu muội “bạch nguyệt quang” kia. Nàng ta đang cầm khăn tay thấm nước mắt, trông còn tội nghiệp hơn cả ta.
– Tham kiến mẫu thân, tham kiến Hầu gia. – Ta quỳ xuống, giọng nói nhỏ nhẹ như tơ hồng.
Lục lão phu nhân thấy ta thì dịu giọng hẳn: – Yên nhi ngoan, con chịu uất ức rồi. Thằng nghịch tử này thật là quá quắt!
Lục Tử Khiêm hừ lạnh một tiếng, liếc ta đầy chán ghét: – Mẫu thân, con đã nói rồi, con chỉ yêu Yên Nhi. Tạ Yên dù có là đệ nhất tài nữ thì trong mắt con cũng chỉ là kẻ chen ngang!
Ta cúi đầu, che đi nụ cười đắc ý, giọng nghẹn ngào: – Hầu gia nói đúng… thiếp thân tự biết mình không bằng Liễu muội muội. Nếu Hầu gia muốn, thiếp thân nguyện ý lùi bước, chỉ mong gia đình hòa thuận.
Liễu Yên Nhi nghe vậy thì khựng lại. Chắc nàng ta tưởng ta sẽ nhảy dựng lên đánh ghen, ai ngờ ta lại “hiền” đến mức khó tin. Nàng ta vội vàng đứng dậy, nắm lấy tay ta: – Tỷ tỷ nói gì vậy? Muội muội sao dám tranh giành với tỷ?
Ta nắm ngược lại tay nàng ta, ánh mắt chân thành đến mức chính ta cũng thấy nổi da gà: – Muội muội đừng ngại. Hay là thế này, mẫu thân, con thấy Hầu phủ công việc bề bộn, con lại thân yếu thế cô, hay là cứ để thiếp thân quản lý sổ sách, còn việc chăm sóc Hầu gia… cứ giao cho biểu muội đi ạ?
Lục Tử Khiêm ngẩn người. Liễu Yên Nhi cũng đờ mặt ra. Chưa có người vợ chính thất nào vừa vào cửa đã đòi “chia chồng” một cách hăng hái như ta.
Lão phu nhân trầm ngâm một lúc rồi gật đầu: – Thôi được, nếu Yên nhi đã rộng lượng như vậy thì cứ thế mà làm. Tử Khiêm, con liệu mà đối xử tốt với vợ mình. Yên nhi, lát nữa ta sẽ sai quản gia đưa chìa khóa kho bạc và sổ sách cho con.
Ta cúi đầu: – Đa tạ mẫu thân thành toàn.
…
Trở về phòng, ta đóng chặt cửa, nhìn đống chìa khóa vàng bạc trên bàn mà mắt sáng rực. – Xuân Đào! Mau lấy bàn tính ra đây!
Ta bắt đầu kiểm kê tài sản. Hầu phủ quả nhiên giàu nứt đố đổ vách. Ta thầm tính toán: Mỗi tháng ta sẽ “tiết kiệm” ra một chút, cộng với sính lễ hôm nọ, chắc chắn đủ để trả nợ cho phụ thân và chuẩn bị sính lễ cho nhị tỷ (tức là ta) gả vào phủ Tướng quân.
Nhưng cuộc sống yên ổn chưa được bao lâu, “deadline” đã gõ cửa.
Xuân Đào nhận được thư từ nhà mẹ đẻ, mặt cắt không còn giọt máu: – Tiểu thư! Không xong rồi! Hôn kỳ của Nhị tiểu thư và Trấn Viễn Tướng quân là vào tháng sau! Người… người định làm thế nào? Người vẫn còn đang là Đại phu nhân ở đây mà!
Ta dừng bút, nhìn vào tờ lịch. Lục Tử Khiêm và Liễu Yên Nhi dạo này quấn quýt nhau như sam, chẳng thèm nhìn đến ta. Đây chính là thời cơ tốt nhất.
– Đừng hoảng. – Ta bình tĩnh nói – Ta đã có kế hoạch. Ta sẽ giả bệnh nặng, cần phải đi chùa tĩnh tu một tháng. Trong thời gian đó, ta sẽ bí mật về nhà, thay đồ, rồi gả sang phủ Tướng quân. Đợi khi bên Tướng quân ổn định, ta lại “khỏi bệnh” quay về đây.
Xuân Đào run rẩy: – Người… người định chạy show thật sao? Lỡ hai bên gặp nhau thì sao?
Ta vỗ vai con bé: – Tướng quân đang bận đánh giặc ở biên ải, Hầu gia thì bận yêu đương với biểu muội. Hai người bọn họ, một người nhìn lên trời, một người nhìn xuống đất, không bao giờ gặp nhau ở giữa đâu mà lo!
Để chuẩn bị cho vai diễn Nhị tỷ Tạ Lan, ta bắt đầu tập luyện… hét. Nhị tỷ vốn là người hào sảng, biết chút võ công, tính tình nóng nảy. Thế là ban ngày ta thỏ thẻ với Lão phu nhân, ban đêm ta chui vào chăn tập hét: “Tướng quân! Đứng lại đó cho bà!!!”
Cứ thế, ta vừa làm chủ mẫu Hầu phủ, vừa âm thầm chuẩn bị cho cuộc hôn nhân thứ hai. Cuộc đời đúng là một sân khấu lớn, và ta chính là diễn viên đa năng nhất kinh thành này!
