Thế Hôn – Chương 3

Kế hoạch “bệnh nan y” của tôi diễn ra vô cùng thuận lợi. Tôi bắt đầu bằng việc… nhịn ăn sáng để mặt mày tái nhợt, sau đó lén bôi chút phấn xanh lên bắp tay.

Khi Lục lão phu nhân sang thăm, tôi yếu ớt tựa vào gối, giọng thều thào như sắp đứt hơi: – Mẫu thân… chắc là do thiếp thân bạc mệnh, không có phúc hưởng thụ sự sung túc của Hầu phủ. Đại sư trên chùa nói… thiếp thân mang theo khí lạnh, nếu không đi tĩnh tu một thời gian, e là sẽ làm ảnh hưởng đến vận khí của Hầu gia và… Liễu muội muội.

Vừa nghe đến việc “ảnh hưởng vận khí” của mình và người yêu, Lục Tử Khiêm – vị phu quân trên danh nghĩa của tôi – mắt sáng rực lên. Hắn vội vàng gật đầu như bổ củi: – Đúng đúng! Mẫu thân, bệnh của nàng ấy lạ lắm, vạn nhất lây sang Yên Nhi thì khổ. Cứ để nàng ấy lên chùa Tĩnh Tâm tĩnh dưỡng, khi nào khỏi hẳn hãy về!

Tôi thầm khinh bỉ trong lòng: “Đồ tồi! Thấy vợ bệnh là muốn tống đi ngay để rước bồ nhí vào phòng chứ gì? Nhưng mà… ta thích!”

Tôi giả vờ lau nước mắt, gật đầu đồng ý. Trước khi đi, tôi còn không quên “vét” thêm một ít ngân lượng trong kho với lý do “cúng dường cầu phúc”. Cầm số tiền đó, tôi và Xuân Đào lên kiệu thẳng tiến về hướng chùa, nhưng vừa khuất tầm mắt Hầu phủ, chúng tôi lập tức quay xe chạy thẳng về Tạ gia.

Tại Tạ gia, không khí còn căng thẳng hơn cả chiến trường.

– Nhanh lên! Mau thay bộ y phục thục nữ này ra! – Mẫu thân tôi hét lên, tay cầm bộ hỉ phục màu đỏ rực rỡ nhưng phong cách lại rất… hầm hố của phủ Tướng quân.

Tôi vừa trút bỏ lớp vỏ “Yên nhi thục đức” liền cảm thấy nhẹ cả người. Tôi cầm thanh đoản kiếm gỗ, vung vẩy vài đường, hắng giọng một cái thật to: – Mẹ! Con đã sẵn sàng làm nhị tỷ Tạ Lan rồi!

Hôn sự lần này là với Trấn Viễn Tướng quân – Tiêu Chiến. Nghe đồn vị này là một “sát thần” trên chiến trường, mặt mũi hung tợn, một bữa ăn hết ba cân thịt hổ. May mắn thay cho tôi, giặc biên ải lại nổi loạn đúng lúc, Tướng quân đã dẫn quân đi đánh trận từ tháng trước.

Đám cưới của tôi ở phủ Tướng quân… không có chú rể.

Thay vì dắt tay phu quân, tôi phải dắt tay một… con gà trống đại diện cho Tướng quân để hành lễ.

Tôi đứng giữa sảnh đường, nhìn con gà trống đang oai vệ vỗ cánh “o ó o”, trong lòng thầm nghĩ: “Chà, phu quân lần này của mình ít ra còn có ích hơn Lục Tử Khiêm, ít nhất là sáng sớm nó biết báo thức, còn thịt thì chắc là chắc ngọt lắm.”

Hành lễ xong, tôi chính thức trở thành Tướng quân phu nhân.

Khác với Hầu phủ đầy rẫy quy tắc và mấy bà cô thích soi mói, phủ Tướng quân hiện tại chẳng có ai ngoài một đám binh lính canh cổng và lão quản gia già tai hơi nặng.

Tôi vừa vào cửa đã ném chiếc khăn trùm đầu sang một bên, gác chân lên bàn, tay cầm đùi gà nhai ngấu nghiến: – Xuân Đào! Phủ này thoải mái thật đấy! Không có mẹ chồng, không có biểu muội trà xanh, phu quân thì đang đi đánh giặc. Đây đúng là nơi dưỡng già lý tưởng nhất thế gian!

Lão quản gia bước vào, hành lễ: – Khởi bẩm phu nhân, Tướng quân có lời dặn, nếu phu nhân về phủ, toàn bộ binh quyền… à nhầm, quyền quản lý ngân sách trong phủ đều giao cho người. Người muốn mua kiếm, mua ngựa hay mua thịt cứ tự nhiên ạ.

Mắt tôi sáng như sao sa. Hầu phủ thì nhiều tiền thật nhưng phải chi tiêu dè dặt để giữ bộ mặt thục nữ. Còn ở đây? Tôi có thể công khai mua vũ khí (để phòng thân) và đầu tư vào các cửa hiệu (để kiếm lời).

Thế là, ban ngày tôi mặc võ phục, cưỡi ngựa chạy khắp nơi quản lý tiệm trà, tiệm vải của gia đình dưới danh nghĩa “Nhị tỷ Tạ Lan”. Tối đến, tôi lại chui vào mật thất của phủ Tướng quân, viết báo cáo gởi về Hầu phủ dưới danh nghĩa “Đại tỷ Tạ Yên” vẫn đang ngày đêm gõ mõ cầu kinh trên chùa.

Mọi chuyện diễn ra cực kỳ suôn sẻ cho đến khi…

– Phu nhân! Tin cấp báo! – Xuân Đào chạy vào, mặt mày xanh mét – Trấn Viễn Tướng quân thắng trận trở về sớm hơn dự kiến! Và… và hắn mang theo một nữ tử mặc đồ dị tộc, nói là ân nhân cứu mạng của hắn!

Tôi suýt chút nữa rơi cả miếng đùi gà xuống đất: – Cái gì? Lại là kịch bản “ân nhân cứu mạng” và “tình sâu nghĩa nặng”? Các vị phu quân của ta bộ không có chiêu nào mới hơn à?

Tôi lập tức đứng dậy, chỉnh đốn trang phục, lấy tay bôi chút nhọ nồi lên mặt cho vẻ “phong trần”, mắt long lên sòng sọc: – Được! Để ta xem “Tiêu đại ca” này định làm gì. Tiền của phủ này ta đã đem đi đầu tư hết rồi, hắn mà đòi hòa ly ngay bây giờ thì ta lấy gì trả lại sính lễ đây?

Trận chiến của vị “phu nhân đóng thế” thứ hai, chính thức bắt đầu!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...