Thế Hôn – Chương 4

Ta nói, cái số ta đúng là số “chạy show” chuyên nghiệp. Vừa trút bỏ lớp vỏ “yếu liễu đào tơ” của Đại tỷ, ta chưa kịp tận hưởng sự tự do của Nhị tỷ được bao lâu thì “ông trùm” cuối cùng của màn hai đã xuất hiện.

Và hắn không về một mình. Hắn mang theo một “biến số” nặc mùi trà xanh dị quốc.

Tôi đứng giữa sảnh chính phủ Tướng quân, tay cầm roi da (roi giả thôi, roi thật nặng quá ta nhấc không nổi), một chân gác lên ghế, cố gắng nặn ra vẻ mặt “vợ cả hung dữ” chuẩn thương hiệu Nhị tỷ Tạ Lan.

Xuân Đào đứng sau lưng ta, run cầm cập như cầy sấy, thì thào:

– Tiểu thư… à nhầm, Phu nhân, roi cầm ngược rồi! Với cả, nhọ nồi bôi trên mặt hơi nhiều, trông giống… hề hơn là Tướng quân phu nhân đấy.

Ta lườm con bé một cái sắc lẹm:

– Câm miệng! Roi ngược mới tạo sự bất ngờ! Nhọ nồi nhiều mới chứng tỏ ta là người sương gió!

Vừa dứt lời, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Hoắc Kỵ – Trấn Viễn Tướng quân oai phong lẫm liệt, mặt mũi hung tợn (trong trí tưởng tượng của ta) – bước vào.

Ô kìa.

Hóa ra tin đồn đúng là tin đồn. Hoắc Kỵ không hung tợn như hổ, mà là… đẹp trai đến mức khiến người ta muốn phạm tội. Cao lớn, oai hùng, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc sảo như có thể nhìn thấu tâm can.

Nhưng, điều đáng chú ý nhất không phải là nhan sắc của hắn, mà là người nữ tử đang nép sau lưng hắn. Nàng ta mặc đồ dị tộc màu sắc sặc sỡ, có chút phóng khoáng, đôi mắt to tròn mọng nước nhìn ta như nhìn một con quái vật.

– Ai là Tạ Lan? – Giọng Hoắc Kỵ trầm thấp, vang dội như tiếng sấm, khiến cái roi trong tay ta suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

Ta hít một hơi thật sâu, lấy lại khí thế, vung roi một cái “vút” vào không khí (may quá, không trúng ai), dõng dạc nói:

– Chính là bổn phu nhân! Tướng quân đi đánh trận lâu ngày, về nhà không lo thỉnh an nhạc phụ nhạc mẫu, lại mang một ả hồ ly tinh về đây là ý gì?

Hoắc Kỵ nhướng mày, nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ:

– Ngươi là Tạ Lan? Đệ nhất tài nữ kinh thành mà ăn mặc như ăn mày, mặt mũi nhem nhuốc, lại còn cầm roi dọa người? Tạ gia dạy dỗ con cái thế sao?

(Hừ, lại là một tên bị vẻ bề ngoài đánh lừa. Ta là Tạ Uyển Hoa, không phải Tạ Lan! Với cả, ta đang đóng vai Nhị tỷ hào sảng, không phải Đại tỷ thục nữ!)

Ta cười khẩy, tiến lại gần hắn, gí sát cái roi vào ngực hắn:

– Tướng quân nói sai rồi. Ta là vợ của huynh, chứ không phải học trò của huynh. Huynh đi đánh giặc, ta ở nhà quản lý phủ đệ, huynh về nhà lại mang theo một nữ tử lạ mặt. Huynh muốn ta phải dịu dàng thục nữ sao?

Nữ tử dị tộc kia đột nhiên quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Hoắc Kỵ, khóc lóc thảm thiết:

– Tướng quân… là lỗi của Ô Lan. Ô Lan không biết Tướng quân đã có phu nhân hung dữ thế này. Em… em chỉ muốn đền đáp ơn cứu mạng của Tướng quân thôi. Hay là… hay là để em đi đi.

Hoắc Kỵ vội vàng cúi xuống đỡ nàng ta dậy, ánh mắt dịu dàng đến mức ta muốn nổi da gà. Hắn quay sang nhìn ta, gương mặt lập tức trở lại vẻ lạnh băng:

– Tạ Lan, nghe cho rõ đây. Ô Lan là ân nhân cứu mạng của ta. Trên chiến trường, nếu không có nàng ấy, ta đã bỏ mạng rồi. Vị trí Tướng quân phu nhân này, ta sẽ không để nàng ấy chịu thiệt thòi.

Ta ngẩn người.”Cái quái gì thế? Lại là kịch bản ‘ân nhân cứu mạng’ và ‘không để nàng ấy chịu thiệt thòi’? Bộ các vị phu quân của ta bị đứt dây thần kinh hết rồi à? Ai cũng muốn rước bồ nhí về làm chủ mẫu?”

Nhưng, ta không phải là Tạ Lan thật sự. Ta không yêu hắn, nên ta không ghen. Cái ta quan tâm là… tiền. Toàn bộ sính lễ của hắn ta đã đem đi đầu tư hết rồi. Nếu bây giờ hòa ly, ta lấy gì mà trả lại?

Ta bật cười, tiếng cười hào sảng (hơi lố) của Nhị tỷ:

– Ồ! Ơn cứu mạng sao? Vậy thì ta phải đa tạ Ô Lan muội muội rồi. Nếu Tướng quân đã muốn đền đáp, ta cũng không hẹp hòi. Hay là thế này…

Ta thu roi lại, khoanh tay trước ngực, nhìn Hoắc Kỵ đầy thách thức:

– Ta nhường vị trí Tướng quân phu nhân này cho nàng ấy. Nhưng, Tướng quân phải trả lại cho ta một gấp mười sính lễ, cộng thêm phí tổn thất tinh thần và phí quản lý phủ đệ suốt mấy tháng qua. Huynh thấy thế nào?

Hoắc Kỵ đờ mặt ra. Ô Lan cũng ngừng khóc.

Chắc họ tưởng ta sẽ khóc lóc thảm thiết, đòi sống đòi chết, ai ngờ ta lại… ngã giá sòng phẳng thế này.

– Ngươi… ngươi muốn tiền? – Hoắc Kỵ lắp bắp, ánh mắt đầy vẻ không tin.

– Tất nhiên! – Ta dõng dạc – Không có tình thì phải có tiền chứ! Tướng quân định dùng “ơn cứu mạng” để quỵt nợ sính lễ của Tạ gia sao? Tin này mà đồn ra ngoài, danh tiếng “chiến thần” của huynh chắc chắn sẽ bay theo gió đấy!

Gương mặt Hoắc Kỵ lập tức chuyển từ kinh ngạc sang tức giận, rồi từ tức giận sang… bế tắc. Hắn là Tướng quân quyền thế, nhưng ngân sách trong phủ đã bị ta nắm giữ hết, sính lễ thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Hắn lấy đâu ra một gấp mười sính lễ để trả cho ta?

Hắn nghiến răng, nhìn ta đầy chán ghét:

– Tạ Lan, ngươi… ngươi thật sự khiến ta thất vọng. Ta cứ tưởng ngươi là người hào sảng, ai ngờ lại là kẻ tham tiền như mạng.

Ta nhún vai, thản nhiên nói:

– Cảm ơn Tướng quân đã khen. Bổn phu nhân đúng là rất tham tiền. Vậy nên, nếu Tướng quân không có tiền, thì đừng có mơ đến chuyện hòa ly. Ô Lan muội muội cứ ở lại trong phủ, làm thiếp hay làm nha hoàn tùy huynh, nhưng chủ mẫu của phủ này, vẫn là Tạ Lan ta!

Nói xong, ta vẫy vẫy cái roi, ra hiệu cho Xuân Đào đi về phòng:

– Xuân Đào! Đi thôi! Hôm nay bổn phu nhân hơi mệt, cần phải đi nghỉ ngơi để… tính toán sổ sách tiếp!

Để lại Hoắc Kỵ và Ô Lan đứng ngơ ngác giữa sảnh chính.

Một không, ta thắng!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...