Ta dọn đến phố Mộc Trai vào một ngày nắng đẹp đến mức lòng người cũng thấy hỉ hả. Căn tiệm nhỏ này tuy nằm ở góc phố nhưng lại có cái sân sau trồng một cây mộc trà cổ thụ, mỗi mùa hoa nở là hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp cả vùng. Ta nhìn gian bếp mới tinh khôi, nhìn đôi bàn tay không còn phải bưng nước rửa chân cho ai đó mỗi sáng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tự tại khó tả.
Lộc Ly ta chính thức trở thành bà chủ rồi! Một trăm lượng bạc của Thẩm Cửu Tư thực sự rất “thơm”.
Ngày khai trương, ta dậy từ lúc gà còn chưa gáy, cùng Tiểu Đào hì hục nhào bột, nặn bánh. Ta dồn hết tâm huyết vào những mẻ bánh quế hoa vàng óng và bánh đậu xanh mịn màng. Ta tự nhủ, chỉ cần buôn bán thuận lợi, nửa đời sau của ta sẽ là những ngày tháng chỉ có tiền bạc và bánh ngọt, không có Hầu gia, cũng không có triều đình phong ba.
Vừa mới mở cửa tiệm, ta còn chưa kịp treo xong dải lụa đỏ mừng khai trương thì đã nghe tiếng bước chân rầm rập từ đầu phố.
“Ôi chao, khách khứa đến sớm thế này sao?” – Ta hí hửng chỉnh lại vạt áo, miệng nở nụ cười đón khách chuẩn mực.
Nhưng nụ cười của ta bỗng chốc cứng đờ khi thấy một đoàn nam tử lực lưỡng, mặt mày sắt đá, mặc thường phục nhưng bước đi uy nghi như hành quân đang tiến thẳng về phía tiệm. Dẫn đầu là một gã cao lớn, trông rất quen mắt — chính là thống lĩnh hộ vệ của phủ Hầu.
Hắn dõng dạc hô lớn: — Anh em! Nghe lệnh Hầu gia, phố Mộc Trai dạo này an ninh bất ổn, chúng ta phải đóng chốt ở đây để bảo vệ dân lành. Tiện thể… bao trọn gói toàn bộ bánh của tiệm này để làm lương khô quân dụng!
Ta trố mắt nhìn đám binh lính ùa vào như ong vỡ tổ. Họ không chọn bánh, không nếm vị, cứ thế quét sạch từng khay bánh quế hoa ta vừa mới ra lò.
— Này… này các đại huynh, bánh quế hoa thanh tao thế này sao lại làm lương khô? – Ta yếu ớt lên tiếng.
Gã thống lĩnh quăng một túi tiền nặng trịch lên bàn, mặt không đổi sắc: — Hầu gia nói bánh của Lộc cô nương có tác dụng… tăng cường ý chí chiến đấu. Có bao nhiêu cứ mang ra hết, chúng ta không thiếu tiền!
Ta nhìn túi tiền, rồi nhìn khay bánh trống trơn, trong lòng vừa vui vừa tức. Vui vì chưa đến buổi trưa đã bán hết sạch, tiền lời còn cao hơn dự tính. Tức là vì ta biết thừa kẻ đứng sau cái màn “ủng hộ” đầy tính cưỡng chế này là ai.
Thẩm Cửu Tư, ngài đúng là đồ ngang ngược! Ngài không cho ta tự lực cánh sinh, mà muốn dùng tiền để “nuôi” tiệm bánh của ta theo cách này sao?
