Ngày hôm sau, ta dậy sớm hơn cả gà rừng. Một trăm lượng bạc và căn tiệm phố Mộc Trai đang vẫy gọi ta với tương lai rực rỡ!
Ta cùng nha hoàn Tiểu Đào — một đứa nhỏ mới được mua về lúc phủ Hầu vừa hồi phục — bắt đầu thu dọn đồ đạc. Thật ra, tài sản của ta mười mấy năm qua chẳng có gì nhiều. Một vài bộ y phục cũ, bộ kim thêu ta nâng niu như mạng sống, và vài hũ dưa muối tự tay ủ lúc còn ở trong hẻm nhỏ.
– Lộc Ly, tỷ đi thật sao? — Tiểu Đào vừa giúp ta bó đống vải vụn vừa hỏi — Muội thấy Hầu gia dạo này oai phong lắm, nghe nói Thánh thượng còn định ban hôn cho ngài ấy với vị công chúa nào đó. Tỷ ở lại đây, dù gì cũng là người cũ, ngài ấy chắc chắn không để tỷ chịu thiệt.
Ta hì hục nhét cái gối ôm cũ vào túi vải, đáp: — Muội ngốc thế. Ngài ấy cưới công chúa, ta ở lại làm gì? Làm một cái gai trong mắt phu nhân người ta à? Chi bằng tự đi tìm con đường sống cho mình. Làm bà chủ tiệm bánh, tiền vào túi mình, cơm ăn vào bụng mình, chẳng phải nhìn sắc mặt ai, sướng biết bao!
Đang lúc ta hăng hái gói ghém, một bóng đen cao lớn bỗng đứng chắn ngay cửa phòng. Thẩm Cửu Tư vận thường phục bằng lụa vân rồng, tay chắp sau lưng, gương mặt như phủ một lớp sương giá.
Ta vội vàng hành lễ:
– Tham kiến Hầu gia. Ngài đến tiễn nô tỳ sao? Ngài bận rộn việc triều chính, nô tỳ thật không dám đương…
Thẩm Cửu Tư không nói lời nào, hắn bước vào phòng, cầm một cái bát sứ sứt miệng trên bàn lên xem. Hắn hừ lạnh một tiếng:
– Nàng định mang cả cái rác rưởi này đi sao? Phố Mộc Trai của nàng nghèo đến mức không mua nổi một cái bát mới à?
Ta gãi đầu cười gượng, tay vội vàng giật lại cái bát:
– Kỷ niệm mà ngài… Ba năm qua ngài toàn dùng cái bát này để húp cháo loãng do nô tỳ nấu đó, bỏ đi thì tiếc lắm.
Thẩm Cửu Tư nghe nhắc đến chuyện cũ, sắc mặt bỗng chốc trở nên phức tạp. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó nhìn ta thu dọn.
Mỗi lần ta bỏ một món đồ vào túi nải, ánh mắt hắn lại giống như một mũi tên tẩm độc bắn thẳng vào lưng ta. Ta gói bộ kim thêu, hắn: “Hừ!” Ta gói đôi giày thêu cũ, hắn: “Hừ!” to hơn. Đến khi nô tỳ gói nốt cái hũ đựng dưa muối cuối cùng, hắn đột ngột đập mạnh tay lên cánh cửa gỗ, giọng gằn xuống đầy uất ức:
– Tạ Lộc Ly, mười mấy năm qua ta đối xử với nàng thế nào? Ba năm hoạn nạn ta không nỡ để nàng làm việc nặng, nay ta hiển đạt, nàng lại nóng lòng muốn vứt bỏ ta như vứt bỏ một cái áo cũ sao?
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn. Vứt bỏ? Oan cho ta quá! Ngài giờ là trọng thần của Thánh thượng, quyền cao chức trọng, ta chỉ là đứa nha hoàn biết nấu cháo. Chúng ta không cùng một thế giới, ta không đi chẳng lẽ đợi ngài đuổi?
— Nô tỳ dĩ nhiên là luyến tiếc Hầu gia… — Ta cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu — Mỗi ngày ở cửa tiệm, nô tỳ sẽ thắp hương cầu cho ngài sớm rước được công chúa xinh đẹp, sớm sinh quý tử!
Thẩm Cửu Tư nghe xong, gương mặt bỗng chốc vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống nô tỳ: — Công chúa? Quý tử? Tạ Lộc Ly, nàng thật sự muốn ta cưới người khác đến thế sao?
Hắn hậm hực xoay người bỏ đi, tà áo bào bay phấp phới đầy nộ khí. Đi được vài bước, hắn còn quay đầu lại nói một câu lạnh thấu xương:
— Được! Nàng muốn đi, ta cho nàng đi! Đừng có mà khóc lóc quay về cầu xin ta!
Hắn ngoài miệng thì nói vậy, nhưng sắc mặt tủi thân cứ như “oán phụ” bị bỏ rơi.
Ta đứng ngơ ngác, thầm nghĩ: Ai mà thèm quay về chứ? Có một trăm lượng bạc trong tay, ta chính là “phú bà” của phố Mộc Trai rồi!
Ta đâu có thấy, ở góc rẽ hành lang, Thẩm Cửu Tư đang đứng lặng lẽ, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy, ánh mắt nhìn theo bóng dáng ta rời đi đầy vẻ cam chịu và… ấm ức khôn nguôi.
