Sau mấy ngày bị đám hộ vệ của phủ Hầu “bao vây” mua sạch bánh, tiệm của ta bắt đầu có những vị khách thực thụ từ khu dân cư xung quanh. Trong số đó có Tô Văn — một vị thư sinh nghèo ở căn nhà bên cạnh.
Tô Văn có dáng vẻ nho nhã, chữ viết thanh mảnh như rồng bay phượng múa. Thấy cái bảng hiệu cũ của tiệm ta đã bị tróc sơn, hắn liền nhã nhặn đề nghị: — Lộc cô nương, chữ trên bảng hiệu của tiệm hơi mờ rồi, nếu cô nương không chê, tại hạ xin được múa bút viết lại, coi như quà mừng hàng xóm mới.
Ta mừng rỡ, vội vàng dọn bàn ghế, mài mực thơm cho hắn. Ta đứng bên cạnh, nhìn đôi tay thon dài của hắn cầm bút, trong lòng thầm cảm thán: “Chà, đúng là thư sinh có khác!”
Đang lúc ta nghiêng người rót trà cho Tô Văn, khen hắn một câu “Tô đại huynh thật là tài hoa”, thì bỗng nhiên một luồng khí lạnh lẽo từ đâu tràn vào gian tiệm nhỏ.
— Phố Mộc Trai dạo này quả thật… phong lưu nhã nhặn quá nhỉ?
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh lẽo của băng thạch vang lên. Ta giật mình quay lại, thấy Thẩm Cửu Tư đang đứng ở cửa. Hôm nay hắn vận một bộ cẩm y màu xanh đậm, tay cầm quạt giấy, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào đôi tay của ta đang đặt gần tay áo của Tô Văn.
— Tham kiến Hầu gia. – Ta vội vàng hành lễ, trong lòng thầm rủa: “Đúng là âm hồn bất tán!” – Ngài bận rộn việc triều chính, sao lại rảnh rỗi đến cái tiệm nhỏ này?
Thẩm Cửu Tư không thèm nhìn ta, hắn bước tới trước cái bảng hiệu mà Tô Văn vừa viết xong nửa chữ, soi xét như thể đang soi xét tấu chương phạm tội của một quan viên: — Chữ viết lực tay yếu ớt, nét chữ thiếu khí khái, dùng loại mực này để viết bảng hiệu… thật là làm giảm giá trị của khu phố.
Tô Văn lúng túng, định hành lễ thì Thẩm Cửu Tư phất tay, giọng đầy uy quyền: — Ta hôm nay đi tuần tra an ninh kinh thành, phát hiện khu vực này có người lạ thường xuyên tụ tập, dễ gây mất trật tự. Người đâu!
Một đội cấm vệ quân lập tức xuất hiện ở cửa. — Mang bộ mực ngự ban từ trong phủ tới đây cho ta. Bảng hiệu của tiệm này, từ nay về sau chỉ có ta mới được phép viết!
Ta tức đến mức suýt chút nữa là nhấc cái khay bánh đập lên đầu hắn: — Thẩm Cửu Tư! Ngài đi tuần tra thì cứ đi tuần tra, mắc mớ gì đến cái bảng hiệu của ta? Tô đại huynh là người tốt, ngài đừng có mà dọa người ta!
Thẩm Cửu Tư quay sang nhìn ta, ánh mắt hắn thâm trầm, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm: — Người tốt? Lộc Ly, nàng rời phủ chưa được mấy ngày mà đã bắt đầu biết “nhìn người” rồi sao? Ta thấy tên thư sinh này bộ dạng khả nghi, cần phải đưa về Đại Lý Tự thẩm vấn một chút.
Tô Văn sợ đến mức mặt không còn giọt máu, vội vàng xin cáo lui. Ta nhìn bóng dáng hắn chạy như bị ma đuổi, rồi quay lại nhìn gã đàn ông ngang ngược trước mặt: — Ngài… ngài đúng là đồ bạo chúa! Ngài đuổi hết khách của ta rồi, ngài có đền được không?
Thẩm Cửu Tư thong thả ngồi xuống cái ghế mà Tô Văn vừa ngồi, hắn rót một chén trà, thản nhiên nhấp một ngụm: — Đền? Ta chẳng phải đã bao trọn tiệm bánh của nàng cả tháng nay rồi sao? Ta ngồi đây chính là để đảm bảo an ninh cho nàng. Nào, mang bánh quế hoa ra đây cho ta nếm thử, xem nàng có cho thêm “gia vị” gì khác cho tên thư sinh kia không?
Ta đứng sững sờ, thực sự không biết nên khóc hay nên cười với vị Quân hầu “ăn vạ” này. Nghỉ hưu ư? Tự do ư? Xem ra con đường đó của ta còn mù mịt hơn cả khói bếp rồi!
