Dù tiệm bánh có một vị “thần giữ cửa” đáng sợ như Thẩm Cửu Tư, nhưng nhờ danh tiếng bánh ngon và nhan sắc (tự ta thấy) cũng gọi là thanh tú, ta vẫn lọt vào mắt xanh của một vài vị phu nhân trong phố.
Trong đó có Trương phu nhân, mẫu thân của một vị tiểu quan thất phẩm ở Bộ Lễ. Bà thường xuyên đến mua bánh quế hoa, mỗi lần đến đều nắm tay ta khen ngợi: — Lộc cô nương thật là thục hiền, lanh lợi. Nhà ta có thằng con trai lớn, tuy chức quan không cao nhưng tính tình thuần hậu, lại chưa có thê thất. Không biết cô nương đã có nơi nào dạm hỏi chưa?
Ta nghe mà lòng xốn xang. Tiểu quan thất phẩm sao? Tuy không giàu sang bằng phủ Hầu, nhưng ít ra cũng là quan triều đình, đời sống ổn định, lại không có nhiều thê thiếp rắc rối. Đây chẳng phải là đối tượng “nghỉ hưu” lý tưởng nhất sao?
— Dạ… nô… à, ta vẫn chưa có nơi nào ạ. – Ta e lệ cúi đầu.
Trương phu nhân mừng rỡ: — Vậy thì tốt quá! Ngày mai ta sẽ bảo nó qua đây mua bánh, hai đứa cứ gặp mặt trò chuyện xem sao…
Sáng hôm sau, ta diện bộ váy màu hồng cánh sen đẹp nhất, trang điểm nhẹ nhàng, chuẩn bị tinh thần tiếp đón “phu quân tiềm năng”. Trương công tử đúng là người như tên, trông rất hiền lành, thư sinh. Hắn vừa mới ngập ngừng nói được câu: “Lộc cô nương, bánh này…” thì một trận cuồng phong bỗng quét qua cửa tiệm.
Thẩm Cửu Tư lại đến. Nhưng hôm nay hắn không mang bát, mà mang theo một gương mặt như sắp đi đòi nợ cả thiên hạ. Hắn thản nhiên ngồi xuống giữa ta và Trương công tử, đôi mắt sắc lẹm lướt qua vị khách tội nghiệp kia:
— Trương công tử, Bộ Lễ dạo này nhàn rỗi đến mức quan viên phải đi mua bánh vào giờ hành chính sao? Để ta về nhắc nhở Thượng thư của các ngươi một chút.
Trương công tử sợ đến mức đánh rơi cả túi bánh, lắp bắp: — Hạ… hạ quan tham kiến Hầu gia! Hạ quan chỉ là… chỉ là…
Thẩm Cửu Tư không đợi hắn nói hết, quay sang nhìn ta, ánh mắt bỗng chốc trở nên đau khổ, giọng nói nghẹn ngào (mà ta nghe muốn nổi da gà): — Lộc Ly, nàng thật sự nhẫn tâm vậy sao? Năm xưa lúc ta sa cơ lỡ vận, nàng đã thề thốt nương tựa vào ta suốt đời, còn lén giấu đùi gà cuối cùng cho ta ăn… Giờ ta vừa mới phục chức, nàng đã vội vàng tìm người khác để gả đi? Nàng coi tình nghĩa ba năm của chúng ta là gì?
Cả tiệm bánh im phăng phắc. Trương phu nhân và Trương công tử nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một nữ tử phụ bạc, lăng loàn. Ta tức đến mức phổi muốn nổ tung: — Thẩm Cửu Tư! Ngài nói bậy bạ gì đó? Ta thề thốt với ngài hồi nào?
Thẩm Cửu Tư rút khăn tay ra chấm chấm khóe mắt (dù ta chẳng thấy giọt nước mắt nào): — Nàng không thừa nhận cũng được. Trương công tử, nàng ấy tuy tính tình hơi nóng nảy, lại hay tham tiền, nhưng được cái nấu cháo rất ngon. Nếu ngươi muốn cưới nàng ấy, thì trước hết phải trả cho ta mười năm tiền “nuôi dưỡng” và ba năm tiền “ân tình” đã.
Trương công tử nghe đến đó thì hồn siêu phách lạc, vội vàng kéo mẫu thân chạy trối chết, không quên để lại một câu: “Hầu gia bớt giận, hạ quan không dám tranh giành với người!”
Ta đứng giữa tiệm, nhìn bóng dáng họ chạy mất dạng, rồi nhìn gã đàn ông đang thong thả nhấp trà kia: — Thẩm… Cửu… Tư! Ngài có thôi ngay cái trò diễn kịch này không? Ngài làm thế này thì đời này ta còn gả cho ai được nữa?
Hắn đặt chén trà xuống, nhìn ta bằng ánh mắt thâm trầm, môi khẽ nhếch: — Không gả được cho ai thì tốt. Phố Mộc Trai này an ninh phức tạp, nàng cứ ở đây bán bánh cho ta là được rồi. Còn chuyện “ân tình” kia… nếu nàng muốn, ta có thể viết thành hôn thư để nàng dễ nhớ lại.
Ta tức đến mức nghẹn lời, chỉ biết ôm lấy cái hũ bột mì mà gào thét trong lòng: “Trời ơi, con muốn nghỉ hưu! Con muốn gả chồng! Sao cái ‘cái đuôi’ này nó dai dẳng thế này!!!”
