Sau màn “đại náo” buổi xem mắt của Trương công tử, Thẩm Cửu Tư vẫn không chịu rời đi. Hắn thong thả tựa lưng vào gốc mộc trà ở sân sau, đôi mắt khép hờ, trông có vẻ mệt mỏi nhưng thực chất là đang “đóng đô” chờ cơm tối.
Ta ngồi bên cạnh, hì hục lau khay bánh, miệng lầm bầm: — Hầu gia, ngài rảnh rỗi quá nhỉ? Triều đình không có việc gì cho ngài làm sao? Cứ ở đây kể lể chuyện cũ, ngài không thấy mất mặt vị thế Nhất phẩm Quân hầu sao?
Thẩm Cửu Tư mở mắt, nhìn ta bằng ánh mắt thâm trầm, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc: — Lộc Ly, nàng thật sự quên rồi sao? Đêm giao thừa hai năm trước, lúc chúng ta chỉ còn đúng nửa bao gạo mốc và một củ cải héo. Nàng đã nói gì?
Ta khựng lại. Ký ức về mùa đông năm đó ùa về như một cơn gió lạnh buốt.
Năm đó, phủ Hầu vừa bị niêm phong, Thẩm Cửu Tư bị tước hết danh vị, ngay cả một xu dính túi cũng không còn. Chúng ta trú ngụ trong căn nhà dột nát ở ngõ hẻm phía Tây. Ta nhớ mình đã phải thức trắng ba đêm để thêu một bộ bách diệp, đổi lấy được một con gà nhỏ đế đón Tết. Nhưng rồi, vì chủ nhà đòi nợ gắt quá, ta đành phải bán cả con gà, chỉ giữ lại đúng một cái đùi gà nhỏ xíu giấu dưới đáy giỏ.
Đêm đó, tuyết rơi dày đặc. Thẩm Cửu Tư ngồi bên đống lửa leo lét, đôi tay vốn chỉ để cầm bút nay đã chằng chịt vết chai sạn vì chặt củi. Hắn đẩy bát cháo loãng sang cho ta, nói: “Nàng ăn đi, ta không đói.”
Ta nhìn gương mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm của vị thiếu gia vốn lá ngọc cành vàng, lòng bỗng đau thắt lại. Ta lén lút rút từ trong vạt áo ra miếng đùi gà đã được bọc kỹ bằng lá sen, vẫn còn hơi ấm, dúi vào tay hắn: — Cửu Tư… à không, Hầu gia, ngài ăn đi. Ta… nô tỳ lúc nãy ra chợ đã ăn vụng rồi, giờ no lắm.
Thẩm Cửu Tư nhìn miếng đùi gà, rồi nhìn cái bụng đang kêu “rồn rột” phản chủ của ta. Hắn không ăn, mà lại kéo ta vào lòng, dùng tấm áo choàng sờn rách bao bọc lấy cả hai: — Nàng nói dối dở tệ. Nhưng Lộc Ly, miếng đùi gà này, ta sẽ nhớ cả đời.
Trở lại hiện tại, Thẩm Cửu Tư khẽ cười, một nụ cười mang theo chút đắng chát: — Lúc đó ta đã tự thề với lòng mình, hễ có ngày rạng danh trở lại, ta sẽ mang tất cả những gì tốt đẹp nhất thế gian này đặt dưới chân nàng. Vậy mà nàng… nàng lại chỉ muốn lấy tiền của ta rồi bỏ trốn đi bán bánh.
Ta nghe mà sống mũi cay cay, nhưng bản tính “thực tế” lại trỗi dậy ngay lập tức. Ta hắng giọng, cố tỏ ra cứng cỏi: — Hầu gia, chuyện cũ qua rồi thì thôi. Lúc đó là lúc hoạn nạn nương tựa vào nhau, giờ ngài đã giàu sang phú quý, ta dĩ nhiên phải biết đường mà rút lui. Với lại… miếng đùi gà đó thực ra là do bà bán thịt cho không vì thấy ta… khéo miệng quá đấy thôi!
Thẩm Cửu Tư đứng dậy, bước lại gần ta, hơi thở nồng nàn mùi trầm hương bao phủ lấy thính giác: — Khéo miệng? Ta thấy nàng là kẻ nhẫn tâm nhất thì có. Nàng giấu đùi gà cho ta, chăm sóc ta lúc lâm trọng bệnh, thức đêm thêu thùa nuôi ta ăn học… Lộc Ly, nàng nghĩ ta là hạng người bạc tình đến mức để nàng đi hầu hạ kẻ khác sao?
Hắn đột ngột nắm lấy bàn tay còn dính bột của ta, siết nhẹ: — Nàng thích tiền, ta cho nàng tiền. Nàng thích tiệm bánh, ta mua cả con phố này cho nàng. Nhưng nàng… phải ở lại trong tầm mắt của ta.
Ta ngơ ngác nhìn hắn. Cái gì cơ? Mua cả con phố? Lộc Ly ơi là Lộc Ly, sao cái đầu của mày lúc này chỉ toàn hiện lên hình ảnh những thỏi bạc lấp lánh thế này?
Ta lắp bắp: — Ngài… ngài nói thật chứ? Mua cả phố?
Thẩm Cửu Tư bật cười, nụ cười rạng rỡ như nắng xuân, hắn gõ nhẹ vào trán ta một cái: — Đúng là đồ hám tiền. Được rồi, mau vào nấu cơm đi, ta đói rồi. Hôm nay ta muốn ăn… gà hầm nấm.
Ta nhìn bóng lưng hiên ngang của hắn bước vào gian bếp, trong lòng bỗng thấy một cảm xúc lạ lùng len lỏi. Hóa ra, ba năm gian khổ đó, không chỉ có mình ta âm thầm đầu tư, mà vị Hầu gia này cũng đã âm thầm… nộp mạng cho ta từ lúc nào không hay.
Nhưng mà, hám tiền thì có gì sai chứ? Có tiền mới có tiệm bánh, có tiệm bánh mới có tương lai! Ta hăm hở chạy vào bếp: — Hầu gia! Gà hầm nấm đắt lắm đấy nhé, ngài nhớ trả thêm tiền công cho ta!
Hắn không quay đầu lại, chỉ buông một câu nhẹ bẫng: — Trả cả đời cho nàng, thấy đã đủ chưa?
