Hầu Gia Đừng Dỗi – Chương 8

Sau vài ngày suy nghĩ mông lung về câu nói “trả cả đời” của Thẩm Cửu Tư, ta quyết định phải thực hiện một kế hoạch “thanh khoản” cuối cùng.

Dạo này Thẩm Cửu Tư cứ bám đuôi ta mãi, từ sáng sớm đến tối mịt, khiến khách khứa trong phố Mộc Trai ai nấy đều e dè. Tiệm bánh của ta tuy có “khách sỉ” là quân lính phủ Hầu nhưng ta vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó. Đúng rồi, đó là sự tự do!

Ta nảy ra một ý kiến mà ta cho là “thiên tài nhất lịch sử kinh doanh”. Ta tìm đến Thẩm Cửu Tư khi hắn đang ngồi thưởng trà ở sân sau, cố nặn ra vẻ mặt chân thành và tội nghiệp nhất:

— Hầu gia, ta thấy ngài hằng ngày đi đi về về giữa phủ và tiệm bánh vất vả quá. Ta nghĩ thế này, hay là ngài ban thêm cho ta khoảng hai trăm lạng bạc nữa?

Thẩm Cửu Tư nhướn mày, đặt chén trà xuống, ánh mắt đầy vẻ hứng thú: — Ồ? Hai trăm lạng nữa? Để làm gì? Nàng lại muốn mở thêm chi nhánh sao?

Ta gật đầu lia lịa, hăng hái trình bày: — Đúng vậy! ta sẽ mang số tiền đó dọn tiệm đi nơi khác thật xa, ví dụ như sang tận phía Đông thành hoặc là về quê quán cũ. Như vậy ngài sẽ không phải bận tâm đi tuần tra khu này nữa, cũng không phải ăn cơm đạm bạc ở đây. Ngài có thể thoải mái cưới công chúa, ta cũng có thể chuyên tâm làm giàu. Ngài thấy… tuyệt vời không?

Rắc!

Tiếng chén trà trong tay Thẩm Cửu Tư vỡ tan nát. Nụ cười trên môi hắn đông cứng lại, rồi dần chuyển sang màu tím tái. Khí thế xung quanh hắn đột ngột trở nên lạnh lẽo đến mức hoa mộc trà cũng phải rụng lả tả.

— Tạ… Lộc… Ly! — Hắn nghiến răng gọi tên ta, từng chữ như từ địa ngục vọng về — Nàng nghĩ ta là cái ngân hàng của nàng sao? Hay nàng coi ta là kẻ ngốc để nàng dắt mũi?

Hắn đứng phắt dậy, bước tới dồn ta vào góc tường. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng sự tức giận và uất ức tột độ: — Ta bảo vệ nàng, chăm sóc nàng, thậm chí hạ mình đến đây ăn vạ để được ở gần nàng. Vậy mà nàng lại muốn cầm tiền của ta để đi thật xa khỏi ta? Nàng muốn gả ta cho công chúa đến thế sao?

Ta run bần bật, lắp bắp: — Thì… thì ngài là quan lớn mà… Ta chỉ muốn tốt cho tiền đồ của ngài thôi…

— Câm miệng! — Thẩm Cửu Tư gầm lên, tay đấm mạnh vào bức tường ngay cạnh tai ta — Tiền đồ của ta mà không có nàng thì có nghĩa lý gì? Hai trăm lạng đúng không? Được! Ta sẽ cho nàng thấy hai trăm lạng đó dùng để làm gì!

Hắn bất ngờ bế thốc ta lên, vác thẳng ra phía cửa tiệm. Ta hoảng loạn gào lên: — Ngài làm gì thế? Buông nô tỳ xuống!

— Ta mua luôn cả cái phố này rồi! — Hắn dõng dạc nói trước sự chứng kiến của đám hộ vệ và dân tình đang ngơ ngác — Từ nay về sau, Tạ Lộc Ly không được phép rời khỏi phố Mộc Trai nửa bước. Nếu nàng muốn đi xa, ta sẽ gả nàng đi thật xa… vào tận trong tẩm phòng của phủ Hầu cho ta!

Ta há hốc mồm, tờ ngân phiếu hai trăm lạng trong mơ bỗng chốc biến thành… xiềng xích vàng ròng.

Trời ơi! Lộc Ly ơi là Lộc Ly, mày tính toán kiểu gì mà lại tự đào hố chôn mình thế này?!

Thẩm Cửu Tư không thèm nhìn vẻ mặt hối lỗi của ta, hắn ném ta lại vào ghế dựa, phất tay áo: — Người đâu! Canh chừng phu nhân cho kỹ. Nếu nàng ấy dám bước chân ra khỏi ranh giới phố này, các ngươi cứ chặt chân mình đi là vừa!

Ta nhìn bóng lưng hắn bừng bừng nộ khí bỏ đi, lòng thầm gào thét: “Hầu gia! Ta không lấy tiền nữa đâu! Ngài quay lại đây bàn bạc lại đi mà!!!”

Xem ra, con đường nghỉ hưu của ta không những bị chặn đứng, mà còn sắp bị biến thành “nghỉ hưu vô thời hạn” trong phủ Hầu rồi.

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...