Ngày ta lên kiệu hoa, “thập lý hồng sính” (mười dặm sính lễ) của Thẩm Cửu Tư nhuộm đỏ cả con phố Mộc Trai. Ta ngồi trong kiệu, đầu đội phượng quan nặng trịch, nhưng thay vì hồi hộp hay cảm động, ta lại đang bận… tính nhẩm xem đống hồng bao (lì xì) mà Thẩm Cửu Tư rải dọc đường trị giá bao nhiêu.
“Chà, Nhất phẩm Quân hầu đúng là Nhất phẩm Quân hầu, ra tay hào phóng thật!” – Ta thầm cảm thán, tay sờ sờ vào xấp ngân phiếu Thẩm Cửu Tư vừa lén nhét vào tay ta lúc ở cửa phủ, dặn là “tiền tiêu vặt riêng của nàng”.
Đại hôn diễn ra vô cùng long trọng. Lúc ta cùng hắn bái đường, nhìn gương mặt tuấn tú rạng rỡ của Thẩm Cửu Tư dưới ánh nến đỏ, ta chợt nhận ra: Hóa ra ba năm trước ta không phải đi “đầu tư dài hạn”, mà là đi “nhặt được bảo vật”.
Thế nhưng, đêm tân hôn, khi Thẩm Cửu Tư định tiến lại gần ta với ánh mắt đầy tình tứ, ta đã giơ tay chặn lại, giọng đầy nghiêm túc:
— Hầu gia, khoan đã! Chúng ta phải làm rõ một chuyện. Dù đã là Hầu phu nhân, nhưng tiệm bánh Mộc Trai là tâm huyết của thiếp, thiếp tuyệt đối không đóng cửa!
Thẩm Cửu Tư khựng lại, rồi bật cười bất đắc dĩ. Hắn kéo ta vào lòng, cằm tựa lên vai ta, giọng nói trầm thấp nồng nàn:
— Được, tùy nàng tất cả. Nàng muốn mở tiệm, ta liền cho người mở thêm mười chi nhánh. Nàng muốn đếm tiền, ta liền mang sổ sách của cả phủ Hầu đến cho nàng đếm đến sáng. Chỉ cần nàng đừng… đòi “hòa ly” để đi nghỉ hưu là được.
…
Thế là, cuộc sống sau đại hôn của ta bắt đầu.
Sáng sớm, thay vì phải dậy từ lúc gà chưa gáy để nhào bột như trước, ta được ngủ nướng đến tận giờ Thìn trong vòng tay ấm áp của Thẩm Cửu Tư. Sau đó, ta ung dung ngồi kiệu hoa lệ của phủ Hầu đến phố Mộc Trai để “điều hành kinh doanh”.
Cái phố Mộc Trai giờ đây đã trở thành địa điểm kỳ lạ nhất kinh thành. Bởi vì trước cửa tiệm bánh “Lộc Ly”, luôn có một vị “hộ vệ” vô cùng đặc biệt. Hắn vận triều phục màu tía oai nghiêm, thắt lưng đeo ngọc bội rồng bay, tay chắp sau lưng đứng sừng sững gác cổng.
Mấy vị quan viên đi ngang qua thấy cảnh đó đều kinh hãi xuống ngựa, cung kính hành lễ: — Tham kiến Thẩm đại nhân! Đại nhân… ngài đang đi tuần tra sao?
Thẩm Cửu Tư liếc nhìn họ một cái, giọng thản nhiên: — Không, ta đang đợi phu nhân ta ra lò mẻ bánh quế hoa mới nhất. Các vị có muốn mua không? Phu nhân ta nói hôm nay có chương trình “mua một tặng một” dành cho người quen của ta.
Đám quan viên nghe vậy, ai nấy đều vội vàng vét sạch túi bạc để mua bánh, chỉ sợ mua chậm một giây là bị vị trọng thần này “ghi sổ” vào tấu chương ngày mai.
Ta đứng trong tiệm, tay cầm quạt giấy phe phẩy, nhìn dòng tiền chảy vào túi như nước chảy, lòng thấy mãn nguyện vô cùng. Tiểu Đào đứng bên cạnh, vừa gói bánh vừa trêu: — Lộc Ly, tỷ thấy cái “lồng vàng” này thế nào? Có sướng hơn cái ngõ hẻm năm xưa không?
Ta nhấp một ngụm trà ngon, nhìn bóng lưng vững chãi của Thẩm Cửu Tư đang chắn nắng cho tiệm bánh, mỉm cười đáp: — Sướng chứ! “Nghỉ hưu” kiểu này đúng là cực phẩm. Vừa có tiền bạc rủng rỉnh, vừa có phu quân làm “bảo kê”, lại còn được làm chủ cả một phủ Hầu… Vụ đầu tư này, Lộc Ly ta quả thực đã thắng lớn rồi!
Thẩm Cửu Tư bỗng quay đầu lại, nháy mắt với ta một cái đầy tình tứ. Ánh nắng ban mai rực rỡ đậu trên vai hắn, hòa cùng hương hoa mộc trà ngọt ngào, vẽ nên một bức tranh viên mãn.
Hóa ra, hạnh phúc nhất không phải là được tự do bay nhảy giữa đời, mà là tìm được một người cam tâm tình nguyện biến thế giới của họ thành “chiếc lồng vàng” ấm áp nhất, chỉ để che chở cho một mình ta.
