Đêm hôm ấy, phố Mộc Trai chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và mùi hương thanh khiết của hoa mộc trà nở rộ ở sân sau. Ta ngồi bên bàn đá, tay chống cằm nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, lòng thầm tính toán xem ngày mai nên nhập thêm bao nhiêu cân bột quế.
Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn đổ xuống mặt bàn. Ta không cần quay đầu cũng biết là ai. Mùi trầm hương quen thuộc ấy, ba năm qua đã thấm vào từng sợi vải, từng hơi thở của ta.
Thẩm Cửu Tư không còn quấn băng vải trên đầu, cũng chẳng còn vẻ mặt “sắp lâm chung” như mấy ngày trước. Hắn vận một bộ cẩm y màu trắng bạc, đứng dưới ánh trăng trông thoát tục như trích tiên. Ta liếc nhìn cánh tay trái vốn “bị liệt” của hắn đang thản nhiên cầm lấy bình trà rót vào chén, bèn hừ lạnh một tiếng:
— Hầu gia, ngài hồi phục thần kỳ thật đấy. Thuốc của đại phụ ở phố Mộc Trai này chắc là tiên đơn rồi, mới chiều nay còn bảo tay không nhấc nổi bát cơm, giờ đã có thể tự tay rót trà được rồi sao?
Thẩm Cửu Tư khựng lại một nhịp, nhưng da mặt hắn vốn dày hơn thớt gỗ, chỉ thản nhiên đặt bình trà xuống, ngồi đối diện ta, đôi mắt thâm trầm như chứa cả bầu trời sao:
— Thuốc không phải tiên đơn, nhưng người sắc thuốc thì đúng là linh dược. Lộc Ly, nếu ta không giả bệnh, nàng có chịu để ta ở lại gian phòng nhỏ này, mỗi ngày bón cơm cho ta không?
Ta quay mặt đi, tránh ánh nhìn thiêu đốt của hắn: — Ngài đường đường là Nhất phẩm Quân hầu, thiếu gì người hầu hạ? Cứ bám lấy một bà chủ tiệm bánh nhỏ như ta, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao?
Thẩm Cửu Tư bỗng nhiên đứng dậy, bước vòng qua bàn đá, tiến lại gần ta. — Lộc Ly, nàng nhìn ta đi.
Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự khẩn cầu mà ta chưa từng nghe thấy. Ta run rẩy ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt đầy tình tứ và kiên định của hắn.
— Mười mấy năm qua, nàng ở bên ta với thân phận nha hoàn. Ba năm hoạn nạn, phụ mẫu ta đã mất, nàng là người duy nhất không rời bỏ ta. Lúc đó ta đã tự hứa, nếu có ngày trở lại đỉnh cao, ta sẽ dùng kiệu hoa tám người khiêng rước nàng về phủ. Ta biết nàng sợ cung đình sâu thẳm, sợ quy củ ràng buộc, nên nàng mới đòi tiền, đòi tiệm bánh để chạy trốn khỏi ta.
Ta mím môi, lòng bỗng thấy chua xót. Hóa ra, tâm tư nhỏ mọn của ta, hắn đều nhìn thấu hết.
— Ta từng nghĩ sẽ dùng quyền lực để ép nàng, dùng bạc vàng để dụ nàng. Nhưng sau vụ bắt cóc vừa rồi, nhìn thấy nàng cận kề cái chết, ta mới nhận ra rằng điều ta sợ nhất không phải là nàng bỏ trốn, mà là nàng không được hạnh phúc.
Thẩm Cửu Tư lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một chiếc vòng bằng ngọc lục bảo tinh xảo của mẫu thân hắn và một tờ giấy đã ố vàng — chính là tờ giấy phóng thích nô tịch của ta mà hắn vẫn giữ kín bấy lâu nay.
— Lộc Ly, hôm nay ta trả lại tự do cho nàng. Từ nay về sau, nàng không còn là hạ nhân của Thẩm gia, cũng không còn nợ nần gì ta cả.
Tim ta hẫng một nhịp, chẳng lẽ hắn thực sự để ta đi sao? Nhưng giây tiếp theo, hắn lại nắm lấy bàn tay ta, đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay ta, giọng nói đầy chân thành:
— Cửa hàng này là của nàng, số tiền một trăm lượng kia cũng là của nàng. Ngay cả vinh hoa phú quý của phủ Hầu và mười vạn lượng vàng ròng kia… cũng đều là của nàng hết. Còn ta…
Hắn dừng lại một chút, khẽ hôn lên những vết chai sần trên đầu ngón tay ta, đôi mắt rực sáng:
— Ta… cũng là của nàng. Nàng có bằng lòng để vị Nhất phẩm Quân hầu này làm kẻ hầu hạ nàng cả đời không? Không cần làm nha hoàn, không cần làm quản sự, chỉ cần làm phu nhân duy nhất của Thẩm Cửu Tư ta thôi.
Dưới gốc cây mộc trà cổ thụ, hương hoa nồng nàn như hơi men chuốc say lòng người.
Ta lau nước mắt, cố nặn ra vẻ mặt “đang cân nhắc lợi hại”: — Hầu gia… ngài nói thật chứ? Tiền của ngài là của ta, người của ngài cũng là của ta? Ngài sẽ không hối hận chứ?
Thẩm Cửu Tư bật cười, nụ cười rạng rỡ như xóa tan mọi mây mù ba năm qua: — Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Nếu ta nuốt lời, nàng cứ việc mang tiệm bánh bỏ trốn, ta tuyệt đối không đuổi theo… mà sẽ đi theo nàng luôn.
Ta mỉm cười, vươn tay ôm lấy cổ hắn, thì thầm vào tai gã gian thương tình trường này: — Được,ta nhận. Nhưng ngài nhớ đấy, sau này hễ thiếp muốn mở thêm tiệm bánh, ngài phải là người đứng ra… chi tiền vốn đấy nhé!
Thẩm Cửu Tư ôm chặt lấy ta vào lòng, giữa không gian tĩnh mịch của đêm trăng, tiếng cười hạnh phúc của chúng ta hòa vào hương hoa mộc trà, vẽ nên một cái kết ngọt ngào hơn bất kỳ loại bánh nào ta từng làm.
