Thế Hôn – Chương 10

Ta nói, cái số ta đúng là số “công bộc” của gia đình. Hai vị tỷ tỷ đi tìm tự do thì ta phải đi gánh vác phu quân giùm, đến khi hai người họ bị bắt cóc, ta lại phải xách váy đi cứu. Mà đau đớn nhất là gì? Là ta phải đi cứu họ cùng với “chủ nợ” lớn nhất đời mình — Thẩm Dục.

Trên xe ngựa lao vun vút về phía ngoại thành, Thẩm Dục vẫn thong thả nhấp trà, môi nở nụ cười nửa miệng nhìn ta đang bận rộn… dặm phấn.

– Tạ Uyển Hoa, nàng dặm phấn trắng thế làm gì? Định đi dọa kẻ bắt cóc à? – Thẩm Dục gõ nhẹ vào thành xe.

Ta lườm hắn một cái, tay vẫn không ngừng nghỉ:

– Ngài thì biết cái gì! Lát nữa ta phải đóng vai “Đại tỷ Tạ Yên” yếu ớt đến cứu Nhị tỷ, hay là đóng vai “Nhị tỷ Tạ Lan” hào sảng đến cứu Đại tỷ? Ta còn chưa biết kẻ bắt cóc muốn gặp ai đây này! Nếu ta lộ mặt thật, rồi hai bà chị ta cũng ở đó, thì cái màn “phân thân” của ta chẳng phải sẽ tan tành mây khói sao?

Thẩm Dục bỗng dưng vươn tay, giật lấy hộp phấn của ta, giọng trầm xuống:

– Nàng cứ là chính mình đi. Có ta ở đây, kẻ nào dám nhìn thấu nàng? Với lại… – Hắn ghé sát tai ta, hơi thở ấm nóng khiến ta rùng mình – …nợ nàng nợ ta còn chưa trả hết, ta không cho phép ai làm hại “con nợ” của mình đâu.

Ta đỏ mặt, đẩy hắn ra:

– Ngài… ngài cứ lo mà chuẩn bị tiền chuộc đi!

Địa điểm bắt giữ là một ngôi miếu đổ nát vùng ngoại ô. Khi chúng ta đến nơi, ta đã thấy thấp thoáng bóng dáng của Lục Tử Khiêm và Hoắc Kỵ cũng đang dẫn người bao vây xung quanh. Ba vị phu quân (bao gồm cả hàng thật và hàng giả của ta) lại một lần nữa hội ngộ.

– Thẩm Dục! Sao ngươi lại dắt Uyển Hoa đến đây? Chỗ này nguy hiểm lắm! – Lục Tử Khiêm hét lên, tay cầm quạt nhưng mặt mày tái mét.

Hoắc Kỵ thì hầm hầm:

– Ta mặc kệ! Kẻ nào dám động đến một sợi tóc của Tạ Lan, ta sẽ san bằng chỗ này!

Ta nép sau lưng Thẩm Dục, thầm nghĩ: “Hai anh ơi, vợ các anh đang ở trong kia, còn người các anh hay mắng chửi hằng ngày đang đứng ngay đây này!”

– Đưa tiền đây, nếu không hai vị tiểu thư này sẽ không còn mạng mà về đâu! – Một giọng nói khàn khàn vang lên từ trong miếu.

Thẩm Dục lạnh lùng ra lệnh cho thị vệ xông vào. Một trận hỗn chiến ngắn ngủi diễn ra, và khi chúng ta bước vào bên trong, cảnh tượng hiện ra khiến ta suýt chút nữa thì rớt hàm.

Đại tỷ Tạ Yên và Nhị tỷ Tạ Lan đang bị trói vào cột, tóc tai bù xù nhưng miệng thì… vẫn đang mắng chửi kẻ bắt cóc không tiếc lời. Mà kẻ bắt cóc kia, hai gã thư sinh nghèo “thâm tình” năm ấy, hiện đang quỳ dưới đất khóc lóc thảm thiết.

– Đại tỷ! Nhị tỷ! – Ta gào lên, chạy lại cởi trói.

Lục Tử Khiêm thấy Tạ Yên (thật) thì ngẩn ngơ:

– Yên nhi? Sao trông nàng… khác thế? Không giống lúc ở trên chùa tí nào?

Hoắc Kỵ nhìn Tạ Lan (thật) cũng gãi đầu:

– Lan nhi? Sao nàng… có vẻ yếu đuối hơn lúc quất roi ta vậy?

Ta toát mồ hôi hột, định lên tiếng giải vây thì Thẩm Dục đã bước tới, tóm cổ hai gã thư sinh kia lên. Hắn cười lạnh:

– Nói! Ai sai các ngươi làm chuyện này? Một gã thư sinh nghèo lấy đâu ra gan mà đi lừa cả hai tiểu thư nhà họ Tạ cùng lúc?

Một gã thư sinh run cầm cập, lắp bắp:

– Thưa… thưa đại nhân… chúng con không có bắt cóc… là hai vị tiểu thư này tự nguyện đi theo chúng con… nhưng thực ra… thực ra chúng con là người của Lục lão phu nhânHoắc mẫu thân phái tới!

Cái gì?! “Bí mật động trời” này khiến cả ngôi miếu im phăng phắc.

– Ngươi nói sao? – Lục Tử Khiêm và Hoắc Kỵ đồng thanh hét lên.

Hóa ra, Lục lão phu nhân (mẹ của Hầu gia) và mẫu thân của Hoắc Kỵ vốn dĩ rất thân nhau. Họ không muốn con trai mình cưới hai cô con gái nhà họ Tạ vì cho rằng Tạ gia đã sa sút. Thế là họ phối hợp, thuê hai gã cao thủ giả dạng thư sinh để “quyến rũ” Đại tỷ và Nhị tỷ bỏ trốn ngay trước ngày cưới, nhằm lấy cớ hủy hôn mà không làm mất mặt gia tộc.

Ai ngờ Đại tỷ và Nhị tỷ lại là những người “yêu đương mù quáng”, bỏ trốn thật. Hai gã thư sinh kia cầm tiền xong, định cao chạy xa bay thì bị hai tỷ tỷ bám theo dai như đỉa. Cuối cùng, vì hết tiền tiêu xài, hai gã mới bày ra màn bắt cóc để tống tiền ngược lại Tạ gia.

Đại tỷ Tạ Yên nghe xong, khóc ngất đi:

– Hóa ra… tình yêu chân lý của ta chỉ là một màn kịch sao?

Nhị tỷ Tạ Lan thì tức giận định lao vào đấm hai gã kia:

– Đồ khốn! Ta đã bỏ cả vinh hoa phú quý để theo các ngươi, hóa ra các ngươi là người của mẹ chồng hụt ta phái tới à?!

Lục Tử Khiêm và Hoắc Kỵ đứng đó, mặt mày lúc xanh lúc trắng. Họ nhận ra bấy lâu nay mình bị chính mẹ mình dắt mũi, lại còn đi truy thê một người… vốn dĩ không phải là vợ mình (là ta đấy).

Thẩm Dục thong thả bước tới cạnh ta, khoanh tay nhìn màn kịch hỗn loạn, rồi ghé sát tai ta nói nhỏ:

– Uyển Hoa, nàng thấy chưa? Trên đời này chỉ có ta là thật lòng muốn cưới nàng, dù nàng có là đạo sĩ lừa đảo hay là thiếu nữ đa nhân cách. Hai tên kia… chỉ là nạn nhân của các bà mẹ chồng thôi.

Ta nhìn hai vị tỷ tỷ đang đau khổ, lại nhìn hai vị phu quân “hụt” đang đứng hình, bỗng nhiên thấy mình thật may mắn. Tuy ta phải gánh nợ, phải chạy show, nhưng ít ra ta còn có một gã “chủ nợ” thông minh tuyệt đỉnh và… có vẻ như là rất yêu ta bảo kê.

Nhưng đúng lúc này, Nhị tỷ Tạ Lan đột nhiên quay sang nhìn ta, đôi mắt sắc lẹm:

– Uyển Hoa! Tại sao Tướng quân lại nói muội hay quất roi huynh ấy? Tại sao Hầu gia lại nói muội hay gõ mõ cầu kinh? Muội… muội đã làm gì trong lúc tụi chị đi vắng hả?!

Ta cứng đờ người, nhìn Thẩm Dục cầu cứu. Thẩm Dục nháy mắt với ta một cái, rồi bất ngờ ôm ngang eo ta, dõng dạc nói với tất cả mọi người:

– Các vị, bí mật của Tạ gia xin dừng lại tại đây. Uyển Hoa hiện đã là người của Thẩm phủ. Ai có thắc mắc gì, cứ đến Đại Lý Tự tìm ta bàn bạc. Còn giờ… ta phải đưa vợ ta về trả nợ “tình cảm” rồi!

Hắn bế thốc ta lên ngựa, mặc kệ tiếng gào thét của hai vị tỷ tỷ và ánh mắt ngơ ngác của hai vị phu quân kia.

Trên lưng ngựa, ta đấm nhẹ vào ngực hắn:

– Ngài… ngài lại định tăng nợ của ta lên bao nhiêu nữa đây?

Thẩm Dục bật cười, nụ cười rạng rỡ nhất mà ta từng thấy:

– Không tăng nợ nữa. Ta quyết định xóa nợ cho nàng… với điều kiện nàng phải dùng cả đời này để trả bằng “người” cho ta. Nàng thấy sao, đạo sĩ nhỏ của ta?

Ta tựa đầu vào ngực hắn, mỉm cười. Một mình gánh vác ba phu quân, cuối cùng ta cũng gánh được một phu quân “đáng đồng tiền bát gạo” nhất rồi!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...