Thế Hôn – Chương 6

Vừa bước chân vào phủ Tướng quân, ta đã lập tức ném cái phong thái “thở khẽ là ngất” của Đại tỷ xuống mương. Ta xắn tay áo, hất hàm nhìn đám gia nhân, dõng dạc quát:

– Xuân Đào! Mang cho ta chậu nước rửa mặt! Nhớ cho thêm chút gừng, ta cần tỉnh táo để còn tiếp “khách quý”!

Ta vừa thay xong bộ võ phục màu đỏ hiên ngang, đang ngồi gặm nốt nửa cái bánh bao còn sót lại từ lúc chạy show trên ngựa, thì “biến số” đã tự động mò đến cửa. Ô Lan – vị ân nhân cứu mạng của Hoắc Kỵ – thướt tha bước vào, tay bưng một bát canh bốc khói nghi ngút, đôi mắt ngân ngấn nước như vừa bị ai đó giật mất sổ gạo.

CHƯƠNG 6: TRÀ XANH GẶP… TRÀ GỪNG

Ô Lan nhìn thấy ta, liền khẽ rùng mình một cái, làm ra vẻ sợ hãi:

– Tạ tỷ tỷ… người đi cầu phúc về rồi ạ? Ô Lan tự biết mình thân phận thấp hèn, không dám làm phiền tỷ tỷ, nhưng nghe nói tỷ tỷ mệt mỏi, nên đã thức trắng đêm hầm bát canh sâm này để tạ lỗi…

Ta nhìn bát canh, rồi nhìn gương mặt “đáng thương” của nàng ta.

“Chà, kịch bản này cũ quá rồi muội muội ơi! Ở Hầu phủ ta đã tiếp chiêu của Liễu Yên Nhi đến mức thuộc lòng rồi.”

Ta không nhận bát canh, mà thản nhiên gác chân lên ghế, tay vẫn cầm cái bánh bao, cười khẩy:

– Thức trắng đêm hầm canh? Muội muội thật có lòng. Nhưng mà ta nghe nói vùng biên cương các người thường hay nuôi cổ độc, vạn nhất trong bát canh này có con sâu con bọ nào đó bò vào, ta uống xong lại biến thành con rối của muội thì khổ.

Gương mặt Ô Lan cứng đờ, bát canh trên tay khẽ run rẩy:

– Tỷ tỷ… sao tỷ lại có thể nghi ngờ Ô Lan như vậy? Tướng quân… Tướng quân có thể làm chứng cho lòng thành của muội!

Vừa dứt lời, “tảng đá” Hoắc Kỵ đã lù lù xuất hiện ở cửa. Hắn nhìn cảnh tượng này, đôi lông mày rậm rạp khẽ nhíu lại.

– Tạ Lan, nàng lại làm khó nàng ấy sao? Ô Lan chỉ có ý tốt.

Ta liếc nhìn Hoắc Kỵ. Hừ, đúng là đàn ông, cứ thấy nữ nhân khóc là dây thần kinh lý trí tự động đứt lìa. Ta đứng dậy, bước lại gần Ô Lan, đột nhiên nhanh như chớp, ta giật lấy bát canh trên tay nàng ta.

– Ý tốt sao? Được! Nếu muội muội đã nói vậy, ta sao nỡ chối từ. Nhưng muội muội à, ở Tạ gia chúng ta có quy tắc: đồ ăn dâng cho chủ mẫu, người dâng phải nếm trước để tỏ lòng thành kính. Nào, mời muội muội uống một nửa!

Ô Lan tái mặt, lắp bắp:

– Cái này… cái này là muội muội dành riêng cho tỷ tỷ… muội không dám…

– Uống! Hay là muội muốn ta đổ bát canh này lên bộ váy đẹp của muội? – Ta trừng mắt, tay khẽ rung cái roi da treo bên hông.

Hoắc Kỵ bước tới, định can thiệp:

– Tạ Lan, nàng quá đáng rồi đấy!

– Quá đáng? – Ta quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng đầy khí thế của Nhị tỷ – Tướng quân, huynh cưới ta về làm chủ mẫu hay về làm bình hoa cho người ta bắt nạt? Nếu huynh thương nàng ấy như vậy, sao không tự mình uống đi? Nào, mời Tướng quân “thưởng” canh sâm của mỹ nhân!

Ta dí sát bát canh vào mặt Hoắc Kỵ. Hắn nhìn bát canh, rồi nhìn sự kiên quyết của ta, bỗng nhiên im lặng. Hắn không phải kẻ ngốc, nhìn thái độ lúng túng của Ô Lan, hắn cũng bắt đầu thấy có gì đó sai sai.

Ô Lan thấy tình thế bất lợi, liền tung chiêu cuối: nàng ta đột nhiên “ngất xỉu” ngay tại chỗ, bát canh rơi xuống đất vỡ tan tành.

Xèo xèo…

Vệt canh đổ xuống thảm cỏ, đám cỏ bỗng hơi xám lại (thực ra là do ta lén thả chút thuốc tạo màu vào lúc giật bát canh). Ta lập tức hét lên:

– Ôi trời đất ơi! Tướng quân nhìn xem! Canh có độc! Ô Lan muội muội vì quá sợ hãi hành vi bại lộ nên đã tự sát… à không, tự ngất để phi tang!

Hoắc Kỵ nhìn đống đổ nát dưới đất, sắc mặt đen lại như nhọ nồi. Hắn quay sang nhìn Ô Lan đang nằm “bất động”, rồi nhìn ta với ánh mắt phức tạp.

– Người đâu! Mang Ô Lan về phòng, mời đại phu tới khám cho kỹ! – Hắn ra lệnh, giọng đầy nộ khí.

Khi đám gia nhân khiêng Ô Lan đi, ta thản nhiên phủi tay, quay lại bàn ngồi xuống gặm nốt cái bánh bao:

– Tướng quân, phí tổn thất tinh thần vì vụ “mưu sát” hụt này, ta sẽ ghi vào sổ nợ nhé. Khi nào huynh có đủ tiền trả sính lễ thì trả luôn một thể!

Hoắc Kỵ không bỏ đi, hắn tiến lại gần ta, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm:

– Tạ Lan, ta cứ thắc mắc mãi. Tại sao một tiểu thư quanh năm chỉ biết cầm kỳ thi họa như nàng, lại có thể ứng biến nhanh nhạy, tính toán sòng phẳng, thậm chí là có chút… gian manh như thế này?

Ta giật mình, miếng bánh bao suýt kẹt ở cổ. Ta vội vàng ho sặc sụa, làm ra vẻ hào sảng:

– Khụ khụ! Huynh không biết sao? Ta ở nhà bị phụ thân ép học kinh doanh từ nhỏ, còn võ công là do ta lén học với đám thị vệ đấy! Huynh đừng có mà coi thường nữ nhân Tạ gia!

Hoắc Kỵ khẽ hừ một tiếng, tay hắn đột nhiên chạm vào vành tai của ta. Hắn cúi xuống, thì thầm:

– Vậy sao? Thế tại sao trên cổ nàng lại có vết phấn trắng của đám phu nhân thục nữ hay dùng? Và tại sao… ta lại cảm thấy mùi hương nhang của chùa Tĩnh Tâm trên người nàng?

Tim ta đập thình thịch như đánh trống trận.

“Thôi xong! Tẩy trang không kỹ rồi! Xuân Đào ơi là Xuân Đào, mày giết tao rồi!”

Ta gạt tay hắn ra, đứng phắt dậy:

– Mùi nhang? À… chắc là do ta vừa đốt nhang để… xua đuổi ám khí của Ô Lan thôi! Huynh đa nghi quá rồi! Ta mệt rồi, đi ngủ đây!

Ta chạy biến về phòng, đóng sầm cửa lại. Xuân Đào vừa thấy ta đã mếu máo:

– Tiểu thư… không xong rồi! Phụ thân vừa gởi thư tới, nói là phu quân thứ ba của người – Thẩm Dục – đã tới kinh thành. Nghe nói hắn là một vị quan thanh liêm, nhưng cũng là kẻ… thù dai nhớ lâu nhất triều đình. Hắn nói muốn gặp vị hôn thê Tạ Uyển Hoa ngay ngày mai để “bàn chuyện đại sự”!

Ta khuỵu xuống đất, gào lên không thành tiếng:

– Trời ơi! Đại tỷ chưa xong, Nhị tỷ đang bị nghi ngờ, giờ lại thêm một Thẩm Dục? Ai đó làm ơn chặt ta ra làm ba khúc được không? Ta không gánh nổi nữa rồi!!!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...