Ta bị Thẩm Dục lôi tuồn tuột ra khỏi phủ, ném thẳng vào trong cỗ xe ngựa sang trọng của hắn. Xuân Đào định chạy theo thì bị thị vệ của hắn chặn lại bằng một ánh mắt sắc lẹm.
Trong xe ngựa, mùi trầm hương dìu dịu phảng phất, nhưng đối với ta, nó chẳng khác nào mùi của phòng thẩm vấn ở Đại Lý Tự. Ta nép vào góc xe, hai tay đan vào nhau, cố gắng nặn ra vẻ mặt “vợ hiền dâu thảo” nhưng có vẻ hơi thất bại vì mồ hôi hột cứ thi nhau rơi rụng.
Thẩm Dục thong thả ngồi xuống đối diện ta. Hắn không nói không rằng, rút từ trong tay áo ra một tờ giấy trắng và một nghiên mực nhỏ. Hắn mài mực một cách ung dung, động tác đẹp đến mức ta muốn ngắm nhìn, nếu như hắn không dùng cái vẻ đẹp ấy để… lập khế ước nợ.
– Tạ tiểu thư, chúng ta tính toán một chút nhé. – Hắn vừa viết vừa thản nhiên nói – Mười lượng bạc ba năm trước, tính theo lãi suất “cắt cổ” của kinh thành hiện nay, cộng thêm phí tổn thất tinh thần vì bị nàng lừa dối tình cảm… à nhầm, lừa dối lòng tin, tổng cộng là một ngàn lượng vàng.
– Một ngàn lượng vàng?! – Ta hét lên, quên luôn cả việc đang đóng vai tiểu thư thục nữ – Ngài là Đại Lý Tự khanh hay là đại gia cho vay nặng lãi thế? Cây bút đó ít ra cũng viết ra được chữ, ngài có thể coi đó là học phí trải nghiệm sự đời mà!
Thẩm Dục dừng bút, ngước mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút hồn người khác: – Vậy sao? Vậy chúng ta tính tiếp vụ “phân thân” của nàng nhé. Giả danh Đại tỷ gả vào Hầu phủ là tội lừa hôn. Giả danh Nhị tỷ gả vào phủ Tướng quân là tội khi quân (vì Hoắc Kỵ là võ tướng có công). Nàng nói xem, hai tội này cộng lại, Tạ gia có đủ người để chặt đầu không?
Ta lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi, lí nhí: – Thẩm đại nhân… đại nhân anh minh thần võ, chắc chắn không nỡ nhìn một thiếu nữ xinh đẹp, đảm đang như thiếp thân bị rơi đầu đúng không?
Thẩm Dục khẽ hừ một tiếng, đẩy tờ giấy đã viết xong về phía ta: – Muốn ta giữ kín bí mật này? Được thôi. Ký vào đây.
Ta run rẩy cầm tờ giấy lên đọc. Cái gì mà “Hợp đồng bù đắp nợ nần và quản lý hành vi”.
- Tạ Uyển Hoa phải trả nợ bằng cách phục vụ Thẩm Dục vô điều kiện cho đến khi trả hết một ngàn lượng vàng.
- Không được phép tiếp xúc thân mật với Lục Tử Khiêm và Hoắc Kỵ (trong mọi vai diễn).
- Mỗi ngày phải báo cáo hành trình “chạy show” cho Thẩm Dục.
- Nếu vi phạm, Thẩm Dục sẽ mang “Bút phượng hoàng” lên tâu với Hoàng thượng.
Ta nghiến răng: – Ngài… ngài đây là ép người quá đáng! Ta lấy đâu ra tiền mà trả?
– Không có tiền thì trả bằng công sức. – Thẩm Dục nhếch môi, nụ cười ấy thật sự khiến ta thấy lạnh sống lưng nhưng cũng… hơi đẹp – Trước mắt, nàng cứ làm “thư ký bí mật” cho ta. Bây giờ, ký tên và điểm chỉ vào.
Ta cắn răng, lấy tay điểm chỉ vào bản hợp đồng nô lệ. Trong lòng ta thầm nguyền rủa hắn một vạn lần.
Nhưng, ta đâu có thấy, lúc ta đang cúi đầu ký tên, ánh mắt Thẩm Dục nhìn ta bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ. Hắn nhìn cái dáng vẻ vừa tức giận vừa sợ hãi của ta, đôi mắt khẽ hiện lên một tia ý cười mà hắn đã cố tình che giấu suốt ba năm qua.
Thực ra, mười lượng bạc năm đó với hắn chẳng là gì. Cái hắn không quên được chính là cô nàng đạo sĩ “nửa mùa” có đôi mắt sáng lấp lánh, miệng lưỡi dẻo quẹo đã dám đứng giữa chợ lừa hắn một vố đau đớn. Suốt ba năm qua, hắn đã âm thầm tìm kiếm tung tích của “con hồ ly nhỏ” ấy, ai ngờ nàng lại chính là vị hôn thê mà hắn từng muốn từ hôn.
Thấy nàng “chạy show” vất vả giữa các phủ, hắn vừa giận lại vừa buồn cười. Hắn lập bản hợp đồng này, chẳng qua là muốn giữ nàng bên cạnh, không cho nàng đi “lừa” thêm gã đàn ông nào nữa (nhất là cái tên Hầu gia đào hoa và lão Tướng quân cục súc kia).
– Được rồi, cất đi. – Thẩm Dục thu lại tờ giấy, gõ nhẹ vào trán ta – Giờ thì, “Nhị tỷ Tạ Lan” của chúng ta định đối phó với Hoắc Kỵ thế nào đây? Hắn đang dẫn quân đi bao vây các ngôi chùa quanh đây để tìm nàng đấy.
Ta ôm đầu, đau khổ nói: – Ngài giúp ta đi! Ngài là Đại Lý Tự khanh mà, ngài nói một câu là hắn tin ngay thôi!
Thẩm Dục thong thả tựa lưng vào thành xe, nhấp một ngụm trà: – Giúp nàng? Ta được lợi gì? Trong hợp đồng chưa có điều khoản “cứu mạng không công” đâu nhé.
Ta nghiến răng, quyết định dùng chiêu “mặt dày”: Ta xán lại gần hắn, nắm lấy tay áo hắn, chớp mắt liên tục: – Thẩm ca ca… ngài là tốt nhất. Ngài cứu thiếp một lần này, sau này thiếp sẽ dốc lòng phục vụ ngài, bảo ngài đi hướng Đông thiếp không dám đi hướng Tây!
Thẩm Dục nhìn bàn tay ta đang nắm lấy áo hắn, hơi thở hắn bỗng khựng lại một nhịp. Hắn xoay mặt đi, giọng hơi khàn: – Được rồi, đừng có làm trò nữa. Ta sẽ bảo người báo tin cho Hoắc Kỵ là “Nhị tiểu thư” đã về Tạ phủ vì gặp ác mộng. Nhưng nàng… phải đi cùng ta đến Hầu phủ một chuyến.
– Hả? Đến đó làm gì? – Ta ngẩn ngơ.
– Lục Tử Khiêm đang nghi ngờ “vợ” hắn giả bệnh để lén lút gặp nhân tình. Ta cần nàng đến đó để… làm chứng cho sự “thục nữ” của mình.
Ta muốn gào lên. Trời ơi! Sáng làm Nhị tỷ, trưa làm Uyển Hoa, chiều lại phải làm Đại tỷ? Ta là con người, không phải con tắc kè hoa!
Nhưng nhìn bản hợp đồng trong tay Thẩm Dục, ta chỉ biết ngậm ngùi gật đầu.
Trên đời này, quả nhiên nợ tiền là dễ trả nhất, nợ “ân tình” (và nợ lừa đảo) của một gã thâm hiểm như Thẩm Dục mới là cái nợ truyền kiếp!
