Chương 8
“Ngày hôm đó, sau khi nhận lá thư từ tay cậu, mình bước lên xe với trái tim đập nhanh đến mức tưởng như nổ tung.” – Diệc Thần bắt đầu kể, giọng cậu trầm xuống, như thể đang lật lại một cuốn phim cũ đã bạc màu.
“Mình ngồi ở hàng ghế cuối cùng, phía cửa sổ. Chiếc xe buýt cũ kỹ rung bần bật, mùi dầu máy nồng nặc, nhưng mình chẳng quan tâm. Tay mình run đến mức phải mất một lúc mới mở được phong bì màu xanh nhạt đó ra.
Cậu viết rằng “Tôi thích cậu” và rằng nếu mình đồng ý, thì ngày mai hãy mang cho cậu một túi kẹo bạc hà. Còn nếu không đồng ý, hãy cứ giả vờ như chưa đọc gì cả. Ninh Hinh à, lúc đó mình đã cười như một tên ngốc, mình đã nghĩ ngày mai mình nhất định sẽ mua túi kẹo bạc hà to nhất để tặng cậu.”
Tôi bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Hóa ra, tình cảm của tôi chưa bao giờ là đơn phương, và câu trả lời mà tôi hằng mong đợi vốn dĩ đã có từ mười ba năm trước.
“Nhưng rồi, ngay khi mình vừa đọc xong dòng cuối cùng, ngay khi mình vừa kịp áp lá thư vào lồng ngực… thì chiếc xe đột ngột chao đảo. Tiếng phanh xe rít lên chói tai, và rồi là một cú va chạm cực mạnh. Trong khoảnh khắc chiếc xe lao xuống dòng sông, mình không thấy sợ hãi. Mình chỉ thấy tiếc, tiếc vì chưa kịp mang túi kẹo đó đến cho cậu.”
Diệc Thần quay sang nhìn tôi, đôi mắt cậu lấp lánh dưới ánh đèn đường.
“Mình nhìn thấy cậu đứng ở trạm xe chờ mình hết ngày này qua tháng khác. Suốt mười ba năm qua, mình đã làm việc không nghỉ ngơi, dẫn lối cho hàng ngàn linh hồn. Và 49 ngày này chính là ‘thù lao’ mà mình nhận được. Mình muốn cùng cậu trải qua những ngày cuối cùng của tuổi ba mươi.”
Tôi bàng hoàng nhìn cậu. Hóa ra mười ba năm qua, cậu không hề đi đâu xa.
“Vậy sau 49 ngày này… cậu sẽ đi đâu?” – Tôi nghẹn ngào hỏi.
Diệc Thần mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi cậu trở về. Cậu nắm lấy tay tôi, lần này cảm giác thật hơn bao giờ hết:
“Mình sẽ không tan biến, Ninh Hinh. Khi thời gian của cậu kết thúc, mình sẽ nắm tay cậu bước lên chuyến xe cuối cùng. Chúng ta sẽ cùng nhau đi về thế giới bên kia.”
“Được.” – Tôi lau nước mắt, mỉm cười nhìn cậu – “Vậy thì lần này, cậu nhất định phải mua cho tôi túi kẹo bạc hà đó. Tôi đã đợi nó mười ba năm rồi đấy.”
