Tình đầu đã mất gõ cửa nhà tôi – Chương 9

Chương 9

Ngày thứ bốn mươi chín.

Thành phố chìm trong một cơn mưa phùn nhè nhẹ, thứ mưa không đủ làm người ta ướt sũng nhưng lại đủ để khiến lòng người trở nên mềm yếu. Tôi nằm trên chiếc ghế sofa quen thuộc, đắp chiếc chăn mỏng mà bà từng đan. Hơi thở của tôi chậm dần, nhẹ bẫng, giống như một chiếc lá khô đang chờ cơn gió cuối cùng để lìa cành.

Lâm Diệc Thần ngồi bên cạnh, tay cậu đặt lên trán tôi. Hơi lạnh từ cậu không còn làm tôi rùng mình nữa, trái lại, nó mang đến một sự tĩnh lặng tuyệt đối, xoa dịu mọi cơn đau bấy lâu nay.

“Ninh Hinh, đừng sợ. Chỉ là ngủ một giấc thôi.”

Tôi mỉm cười, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí lại sáng rõ hơn bao giờ hết. “Mình không sợ. Vì mình biết khi mở mắt ra, người đầu tiên mình thấy vẫn là cậu.”

Một cảm giác nhẹ tênh bao trùm lấy tôi. Giống như vừa cởi bỏ một chiếc áo khoác quá nặng nề, tôi thấy mình đứng dậy khỏi sofa. Tôi quay lại nhìn, thấy “Diệp Ninh Hinh tuổi 30” đang nằm đó, gương mặt thanh thản như đang chìm vào một giấc mộng đẹp.

Và rồi, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết chai sần, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt, tất cả đều biến mất. Tôi lại là cô bé mười bảy tuổi gầy gò, mặc bộ đồng phục váy xếp ly, mái tóc buộc đuôi ngựa cao.

“Đi thôi, xe sắp đến rồi.”

Cảnh vật xung quanh căn hộ hiện đại bỗng chốc mờ đi, tan ra như những mảnh pha lê vỡ. Thay vào đó là làn sương mù trắng xóa, mang theo mùi hương của cỏ dại và hơi ẩm của dòng sông quen thuộc.

Chúng tôi đang đứng tại trạm xe buýt số 13. Nhưng lần này, trạm xe không còn cũ nát hay đầy bụi bặm. Nó lung linh dưới ánh sáng bạc, bao quanh bởi những cánh hoa thạch thảo nở rộ trong sương.

Lâm Diệc Thần vẫn đứng đó, áo sơ mi trắng tinh khôi, đứng dưới ánh đèn đường mờ ảo. Cậu lấy từ trong túi quần ra một túi giấy nhỏ, buộc bằng sợi dây ruy băng xanh.

“Nợ của cậu đây. Kẹo bạc hà loại đặc biệt nhất, mình đã giữ nó mười ba năm rồi.”

Tôi nhận lấy túi kẹo, bóc một viên bỏ vào miệng. Vị cay nồng hòa quyện với sự ngọt ngào lan tỏa, xộc thẳng lên mũi khiến tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc.

“Ngon không?” – Cậu hỏi, mắt lấp lánh ý vị trêu chọc.

“Cũng thường thôi, nhưng vì cậu mua nên mình sẽ chấm 5 sao.” – Tôi tinh nghịch đáp, cảm giác nhút nhát năm xưa đã biến mất, thay vào đó là sự gắn kết bền chặt của hai linh hồn đã cùng nhau đi qua dâu bể.

Từ phía xa, tiếng động cơ quen thuộc vang lên. Chiếc xe buýt số 13 mang màu sơn vàng rực rỡ từ từ tiến ra từ làn sương mù. Lần này, nó không còn là chuyến xe định mệnh mang theo đau thương, mà là một con tàu ánh sáng rực rỡ, dẫn lối về phía vĩnh hằng.

Cửa xe mở ra. Một làn gió mát rượi thổi tới, mang theo mùi bạc hà và hương nắng ấm.

Diệc Thần bước lên trước, rồi quay lại phía tôi, chìa bàn tay ra. Lần này, bàn tay cậu ấm áp và chân thực hơn bất cứ thứ gì.

“Lần này, mình sẽ không để cậu đứng chờ một mình nữa. Chúng ta sẽ cùng ngồi ở hàng ghế cuối, được chứ?”

Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay cậu, bước lên bậc thềm của chuyến xe. “Được. Đi đâu cũng được, miễn là có cậu.”

Chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh, chậm rãi xuyên qua màn sương, hướng về phía chân trời nơi ánh bình minh đang bắt đầu rạng rỡ. Phía sau chúng tôi, thành phố mười ba năm, những nỗi đau, những dằn vặt và cả những kỷ niệm đẹp đẽ đều lùi xa, nhường chỗ cho một khởi đầu mới.

Trên chuyến xe buýt số 13 năm ấy, có hai người trẻ tuổi ngồi sát bên nhau. Họ không còn là “người ở lại” hay “người ra đi”, họ chỉ đơn giản là Diệc Thần và Ninh Hinh – hai mảnh ghép đã tìm thấy nhau giữa dòng thời gian bất tận.

Viên kẹo bạc hà tan dần trên đầu lưỡi. Thanh xuân của tôi, cuối cùng cũng đã có một hồi kết trọn vẹn.

HẾT

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...