Mặc Nguyệt Phù Sinh – Chương 4

Chương 4

 

Đêm Trung thu, Nhiếp Chính Vương phủ rực rỡ trong ánh đèn lồng bát giác. Tiếng sáo trúc réo rắt hòa cùng hương rượu nồng nàn. Tần Mục hôm nay phá lệ cho phép các quan viên và gia quyến cùng dự tiệc, khiến không khí càng thêm náo nhiệt.

Vân Cơ ngồi bên cạnh Tần Mục, khoác trên mình bộ đại hỷ phục màu đỏ thẫm thêu phượng hoàng tung cánh. Đôi mắt nàng lướt qua đoàn múa lân đang náo động giữa sân. Nàng nhận ra những bước chân ấy – quá vững chãi, quá điêu luyện để là những nghệ nhân thông thường. Đó là sát thủ của Thẩm Dực.

“Nàng không khỏe sao? Sao tay lại lạnh thế này?” – Tần Mục khẽ khàng bao trọc lấy bàn tay nàng dưới gầm bàn.

Vân Cơ giật mình, cố nặn ra một nụ cười: “Thiếp chỉ là… hơi choáng ngợp trước cảnh náo nhiệt này thôi.”

Bàn tay nàng chạm vào lọ “Phù Sinh Tán” giấu trong tay áo rộng. Theo kế hoạch, khi nàng mời rượu Tần Mục, đó sẽ là lúc hắn bước một chân vào cửa tử.

Giữa tiệc rượu, Vân Tuyết tiến tới với vẻ mặt rạng rỡ, tay bưng một vò rượu quý: “Vương gia, muội muội, nhân dịp trăng tròn, ta xin kính hai người một chén, chúc tình cảm của người mãi mãi bền chặt như vầng trăng sáng.”

Vân Tuyết khéo léo rót rượu, nhưng đôi mắt ả lại kín đáo liếc nhìn ống tay áo của Vân Cơ. Ả biết Thẩm Dực đã giao nhiệm vụ cho chị mình. Ả muốn tận mắt chứng kiến cảnh Vân Cơ tự tay giết chết người đàn ông đang sủng ái nàng ta, để rồi sau đó, ả sẽ là người “vô tình” phát hiện ra sự thật, đẩy Vân Cơ vào chỗ chết và chiếm lấy vị trí này.

Tần Mục nâng chén rượu lên, nhưng chưa uống ngay. Hắn quay sang nhìn Vân Cơ, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến nàng đau nhói: “Vân Nhi, nàng rót cho ta đi.”

Vân Cơ run rẩy cầm lấy bình rượu. Trong khoảnh khắc xoay người che khuất tầm mắt mọi người, nàng đã đổ liều độc dược vào chén của hắn. Chén rượu sóng sánh, trong vắt, nhưng đối với nàng, nó đen đặc như vực thẳm.

Nàng dâng chén rượu bằng cả hai tay. Tần Mục đón lấy, nhưng thay vì uống, hắn lại đặt chén rượu xuống bàn, rồi từ trong ngực áo lấy ra một tờ giấy gấm được xếp gọn gàng.

“Trước khi uống chén rượu này, ta có một món quà muốn tặng nàng.”

Vân Cơ ngơ ngác mở tờ giấy ra. Đó là một tờ Hưu thư, đóng dấu đỏ chót của Vương phủ, nhưng ở phần tên người vợ lại để trống.

Tần Mục thấp giọng, chỉ đủ hai người nghe: “Bấy lâu nay, ta biết nàng ở trong phủ này không được tự tại. Tờ hưu thư này, ta đã ký sẵn. Một ngày nào đó, nếu nàng cảm thấy Vương phủ này là lồng giam, nếu nàng muốn đi tìm chân trời của riêng mình… chỉ cần điền tên vào, nàng sẽ hoàn toàn tự do. Bất kỳ ai, kể cả bổn vương hay kẻ đứng sau lưng nàng, cũng không có quyền ép buộc nàng nữa.”

Vân Cơ bàng hoàng nhìn hắn. Hắn đang cho nàng một lối thoát. Hắn đang bảo vệ nàng khỏi chính cái sứ mệnh mà nàng đang mang trên vai. Một người từng vào sinh ra tử như nàng, chưa bao giờ dám mơ đến hai chữ “tự do”. Vậy mà người nam nhân này lại dâng nó cho nàng một cách trân trọng nhất.

“Vương gia, rượu sắp nguội rồi.” – Vân Tuyết ở bên cạnh thúc giục, giọng nói ẩn chứa sự nôn nóng.

Tần Mục mỉm cười, cầm chén rượu có độc lên. Vân Cơ nhìn thấy sát khí từ đoàn múa lân bắt đầu trỗi dậy, những lưỡi kiếm giấu trong đầu lân đã sẵn sàng tuốt vỏ.

Hắn đưa chén rượu lên môi.

Không được.

“Đừng uống!” – Vân Cơ đột ngột hét lên, nàng vung tay hất đổ chén rượu trên tay Tần Mục.

Chất lỏng vương vãi trên sàn đá, sủi bọt trắng xóa. Cả bữa tiệc lặng ngắt như tờ. Vân Tuyết trợn tròn mắt kinh hãi, còn Thẩm Dực – lúc này đang cải trang thành một cận vệ phía xa – nghiến răng đầy giận dữ.

“Có thích khách!” – Tiếng hô vang lên.

Đoàn múa lân lập tức vứt bỏ lớp vỏ bọc, rút kiếm lao về phía lễ đài. Khách khứa chạy loạn xạ. Trong cơn hỗn loạn, một mũi tên tẩm độc từ phía Thẩm Dực nhắm thẳng vào tim Tần Mục mà lao tới.

Theo bản năng của một người đã từng mười năm bảo vệ kẻ khác, Vân Cơ không chút do dự lao ra chắn trước mặt Tần Mục.

Phập!

Mũi tên cắm sâu vào vai nàng. Vân Cơ ngã vào lòng Tần Mục, máu đỏ thấm đẫm bộ y phục tân nương.

Tần Mục không hề hoảng loạn, hắn ôm chặt lấy nàng, ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lẽo và sắc lẹm như một vị thần chết. Hắn quát lớn: “Ảnh vệ nghe lệnh! Kẻ nào chạm vào Vương phi, giết không tha!”

Trong cơn mê man, Vân Cơ nhìn thấy Tần Mục rút thanh kiếm hộ thân, một mình đứng vững như bàn thạch che chắn cho nàng giữa vòng vây sát thủ. Nàng cảm thấy một giọt lệ nóng hổi rơi xuống má mình.

“Đồ ngốc… ta đã nói sẽ bảo vệ nàng mà.” – Giọng hắn nghẹn ngào.

Nàng muốn nói với hắn rằng nàng là kẻ lừa dối, nàng không xứng đáng. Nhưng bóng tối đã ập đến, nhấn chìm nàng vào hư ảo.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...