Chương 5
Mùi thuốc đắng nghét quẩn quanh nơi đầu mũi. Vân Cơ lờ mờ tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm trong phòng ngủ của Vương phủ, nhưng không khí xung quanh lại lạnh lẽo đến lạ thường.
Vết thương trên vai trái đã được băng bó cẩn thận, nhưng mỗi khi hít thở, cơn đau vẫn nhói lên tận óc. Nàng quay sang, thấy Tần Mục đang ngồi tựa lưng vào ghế cạnh giường, mắt nhắm nghiền, gương mặt mệt mỏi hiện rõ dưới ánh đèn dầu leo lét. Trong giấc ngủ, tay hắn vẫn nắm chặt lấy bàn tay không bị thương của nàng, như thể chỉ cần buông ra, nàng sẽ tan biến như một làn khói.
Nàng khẽ cử động, Tần Mục lập tức mở mắt. Thấy nàng đã tỉnh, ánh mắt lạnh lùng thường ngày của hắn tan chảy thành một vùng sóng nước dịu dàng.
“Nàng tỉnh rồi? Đừng cử động, chất độc của mũi tên vẫn chưa tan hết.”
Vân Cơ nghẹn ngào: “Tại sao… ngài không giết thiếp? Chén rượu đó… thiếp đã bỏ độc vào đó.”
Tần Mục im lặng một lát, sau đó khẽ vuốt tóc nàng, giọng nói trầm thấp đầy bao dung: “Ta biết. Ngay từ lúc nàng cầm chén rượu, ta đã biết. Nhưng Vân Nhi, ta thà uống chén rượu độc nàng trao, còn hơn để nàng tiếp tục sống trong sự giày vò của kẻ khác.”
Vân Cơ bàng hoàng. Hắn biết hết. Hắn biết tất cả mà vẫn sẵn sàng uống? Nước mắt nàng không tự chủ được mà tuôn rơi. Hóa ra, tình yêu mà nàng hằng tìm kiếm ở Thẩm Dực mười năm qua, lại hiện hữu ngay trước mắt, chân thành và hy sinh đến thế này.
Ba ngày sau, khi Tần Mục phải vào cung để xử lý hậu quả của cuộc mưu sát, Vân Tuyết lại xuất hiện.
Lần này, Vân Tuyết mang theo một bát canh bổ, vẻ mặt hối lỗi khóc lóc: “Tỷ tỷ, muội biết lỗi rồi. Là muội bị Thẩm Dực đe dọa nên mới có những lời lẽ không phải. Muội đã chuẩn bị một lối thoát cho tỷ, chỉ cần tỷ rời khỏi đây, Thẩm Dực sẽ không làm khó Vương gia nữa.”
Vân Cơ mệt mỏi dựa vào gối: “Ta sẽ không đi đâu hết.”
Ánh mắt Vân Tuyết thoáng qua một tia tàn độc, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ đáng thương: “Tỷ không đi, nhưng Thẩm Dực nói nếu tối nay hắn không thấy tỷ ở bến sông, hắn sẽ cho nổ tung kho thuốc súng giấu dưới hầm Vương phủ. Tỷ muốn Tần Mục phải chết sao?”
Vân Cơ rùng mình. Nàng biết Thẩm Dực là kẻ nói được làm được. Vì bảo vệ Tần Mục, nàng gượng dậy, mặc kệ vết thương đang rỉ máu, theo Vân Tuyết rời đi bằng lối cửa sau dành cho nô tỳ.
Nhưng ngay khi vừa ra khỏi cổng phủ, thay vì bến sông, Vân Cơ bị một đám người áo đen vây quanh. Vân Tuyết đứng sang một bên, nở nụ cười đắc ý: “Tỷ tỷ, đi bình an nhé. Từ nay về sau, Vương phủ này sẽ chỉ có một Vương phi duy nhất, đó là Vân Tuyết ta.”
Hóa ra, Vân Tuyết đã sớm bắt tay với Thẩm Dực. Ả giúp hắn bắt Vân Cơ, đổi lại hắn phải giúp ả ngồi vào vị trí chính thất.
Khi Vân Cơ tỉnh lại một lần nữa, nàng thấy mình đang ở trong một mật thất ẩm ướt. Trước mặt nàng là Thẩm Dực. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt vừa yêu thương, vừa điên cuồng.
“Vân Cơ, nàng thật khiến ta thất vọng. Nàng vì hắn mà đỡ tên sao?”
Vân Cơ cười lạnh, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định: “Thẩm Dực, mười năm qua tôi đã trả đủ nợ cho ngài rồi. Vết thương này là nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi ân nghĩa giữa chúng ta.”
Thẩm Dực bóp chặt cằm nàng, gằn giọng: “Cắt đứt? Nàng nghĩ mình đi được sao? Ta đã gửi thư cho Tần Mục. Nếu hắn muốn cứu nàng, hắn phải tự mình đến đoạn nhai phía Bắc mà không được mang theo một binh sĩ nào. Để ta xem, vị Nhiếp Chính Vương thanh cao của nàng sẽ chọn giang sơn hay chọn một nữ sát thủ đã phản bội hắn.”
Hắn nhấc nàng lên, ném vào trong xe ngựa. Hắn muốn dùng nàng làm con mồi để tiêu diệt cái gai trong mắt bấy lâu nay. Nhưng hắn không biết rằng, tình yêu của Tần Mục dành cho Vân Cơ đã vượt xa sự tính toán của một kẻ tiểu nhân như hắn.
Đêm đó, trên đỉnh đoạn nhai đầy gió, Tần Mục xuất hiện. Một mình, một ngựa, một thanh kiếm.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, hắn nhìn thấy Vân Cơ đang bị treo trên vách đá, bên cạnh là Thẩm Dực với nụ cười chiến thắng.
“Tần Mục, buông kiếm xuống, ta sẽ cho nàng một con đường sống!” – Thẩm Dực quát lớn.
Tần Mục nhìn Vân Cơ, đôi mắt hắn không hề có sự do dự. Hắn từ từ buông thanh kiếm quý xuống đất. Hắn nói, giọng vang vọng giữa thung lũng:
“Thẩm Dực, ngươi yêu nàng mười năm mà không hiểu nàng. Còn ta, ta yêu nàng cả đời, chỉ để bảo vệ nụ cười của nàng. Nếu nàng chết, ta sẽ san phẳng Thẩm gia để chôn cùng. Nếu nàng sống, ta giao mạng này cho ngươi.”
Vân Cơ gào khóc trong gió: “Tần Mục, đừng!”
Lúc này, Thẩm Dực bỗng nhận ra một điều chua chát: dù hắn có bắt được thân xác nàng, nhưng trái tim của Vân Cơ, từ lâu đã không còn chỗ cho hắn nữa rồi. Sự đố kỵ bùng lên, hắn vung kiếm nhắm thẳng vào Tần Mục.
