Chương 3
Dưới ánh trăng nhạt của những ngày gần Trung thu, Vân Cơ ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, bàn tay vô thức chạm vào vết sẹo dài ẩn sau lớp áo lụa trên vai trái.
Đó là vết thương nàng nhận thay cho Thẩm Dực trong một cuộc ám sát ba năm trước. Để hắn có thể rút lui an toàn, nàng đã một mình chặn hậu, chịu ba nhát kiếm, suýt chút nữa đã bỏ mạng trong rừng sâu. Vì hắn, nàng từng quỳ ba ngày ba đêm dưới mưa tuyết để cầu xin dược liệu chữa thương cho hắn. Vì hắn, nàng chấp nhận từ bỏ tên thật, sống như một bóng ma không bản sắc. Nàng đã từng yêu hắn bằng thứ tình yêu tự tôn nhất và cũng hèn mọn nhất.
Nhưng đổi lại, thứ nàng nhận được là một lọ sứ lạnh lẽo đang nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Phù Sinh Tán.” – Tiếng của Thẩm Dực trầm thấp, vọng ra từ bóng tối phía sau rèm – “Vân Cơ, đây là cơ hội cuối cùng để nàng báo đáp ơn dưỡng dục của tổ chức. Hạ độc Tần Mục, sau đó ta sẽ dùng kiệu hoa chính thức đón nàng về làm chủ mẫu của Thẩm gia.”
Vân Cơ nhắm mắt, che đi tia đau đớn: “Chủ tử, người thực sự tin rằng sau khi Tần Mục chết, Thẩm gia có thể an nhiên tồn tại sao?”
“Đó không phải việc nàng cần lo.” – Thẩm Dực bước tới, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc của nàng, hành động thân mật nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng – “Nhớ kỹ, mạng của nàng là do ta nhặt về. Những gì nàng có hôm nay, đều là ta ban cho.”
Hắn rời đi, để lại một khoảng không gian đặc quánh sự phản bội.
Sáng hôm sau, Vân Tuyết đến thăm vương phủ.
Khác với vẻ hung hăng lần trước, lần này Vân Tuyết trang điểm nhã nhặn, mắt hơi hoe đỏ, vừa thấy Vân Cơ đã vội vàng nắm lấy tay nàng, giọng nói nghẹn ngào:
“Tỷ tỷ… muội muội biết tỷ chịu nhiều ủy khuất. Đáng lẽ người gả vào đây phải là muội, là muội vô dụng, khiến tỷ phải thay muội gánh vác trách nhiệm nặng nề này.”
Đám nô tỳ đứng quanh đó đều mủi lòng trước tình cảm “chị em thâm tình” này. Chỉ có Vân Cơ là cảm thấy lạnh sống lưng. Nàng quá hiểu em gái mình – một con rắn độc luôn ẩn mình sau lớp da thiên nga.
Vân Tuyết ghé sát tai nàng, vừa đưa khăn chấm nước mắt, vừa thì thầm bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe: “Tỷ tỷ, đừng tưởng ngồi lên vị trí Vương phi là đã hóa phượng hoàng. Tần Mục là kẻ tàn nhẫn thế nào, cả kinh thành này đều biết. Muội nghe nói hắn vẫn luôn cho người âm thầm điều tra lai lịch của người cũ trong phủ. Tỷ nói xem… nếu hắn biết tỷ là một sát thủ tay đầy máu, liệu hắn có còn nhìn tỷ bằng ánh mắt thâm tình đó không? Hay là sẽ băm vằn tỷ ra để tế những linh hồn đã chết dưới kiếm của tỷ?”
Vân Cơ vẫn thản nhiên nhấp trà, không để lộ một chút sơ hở: “Muội muội lo xa rồi. Vương gia đối với ta rất tốt.”
Vân Tuyết cười nhạt, ánh mắt lóe lên sự đố kỵ điên cuồng khi nhìn thấy bộ trang sức bằng đá quý cực phẩm trên bàn trang điểm của Vân Cơ. Ả bỗng nắm chặt tay Vân Cơ, nói to: “Tỷ tỷ! Muội nghe nói Vương gia rất thích uống trà Tuyết Liên, muội đã lặn lội tìm được một ít mang tới đây, tỷ hãy đích thân pha cho ngài ấy nhé, coi như là tấm lòng của chị em chúng ta.”
Đúng lúc đó, Tần Mục bước vào. Hắn mặc một bộ thường phục màu đen thêu chỉ vàng sang trọng. Vân Tuyết lập tức buông tay Vân Cơ, cúi đầu e lệ, dáng vẻ đoan trang hiền thục đến cực điểm.
“Tham kiến Vương gia. Ta thấy muội muội vất vả, nên có mang chút trà quý đến biếu…”
Tần Mục không nhìn trà, cũng chẳng liếc Vân Tuyết lấy một cái. Ánh mắt hắn dừng lại trên cổ tay Vân Cơ – nơi vừa bị Vân Tuyết siết chặt đến mức đỏ ửng.
Hắn bước tới, cầm lấy bàn tay của Vân Cơ, nhíu mày: “Tay nàng sao lại đỏ thế này?”
Vân Tuyết vội vàng giải thích: “Chắc là do muội muội da dẻ lá ngọc cành vàng, ta chỉ vô ý chạm nhẹ…”
“Vân tiểu thư.” – Tần Mục cắt ngang, giọng nói không cao nhưng chứa đựng uy áp khiến không khí trong phòng như đóng băng – “Vương phi của bổn vương đúng là da dẻ lá ngọc cành vàng, nên từ nay về sau, nếu không có việc gì quan trọng, tiểu thư cũng không cần phải ‘vô ý’ chạm vào nàng ấy nữa. Trà của tiểu thư, mang về đi. Vương phủ không thiếu thứ đó.”
Sắc mặt Vân Tuyết trắng bệch, ả không ngờ Tần Mục lại bảo vệ Vân Cơ một cách cực đoan như vậy. Ả cắn môi, cố giữ vẻ thảo mai: “Vương gia thứ tội, là ta sơ suất. Ta xin phép cáo lui.”
Khi Vân Tuyết đã đi khỏi, Tần Mục vẫn không buông tay Vân Cơ. Hắn lấy ra một lọ thuốc mỡ, tỉ mỉ xoa lên cổ tay cho nàng.
“Sau này không thích ai, cứ việc đuổi đi, không cần phải nể mặt bất kỳ ai, kể cả người nhà.” – Hắn trầm giọng nói.
Vân Cơ nhìn sườn mặt nghiêng của hắn, lòng ngực thắt lại. Trong túi áo nàng, lọ độc dược của Thẩm Dực như đang lớn dần lên, nuốt chửng lấy sự ấm áp hiếm hoi này.
“Vương gia… nếu một ngày ngài nhận ra thiếp không giống như những gì ngài nghĩ, ngài có hận thiếp không?”
Tần Mục dừng tay, ngước mắt nhìn nàng. Đôi mắt ấy sâu thẳm, như thể đã nhìn thấu hết thảy mọi lừa dối trên thế gian này, nhưng cuối cùng hắn chỉ nói một câu:
“Nàng chỉ cần là nàng, thế là đủ rồi.”
Vân Cơ quay mặt đi, không dám đối diện với ánh mắt ấy. Đêm Trung thu đang đến gần, và nàng biết, đó sẽ là đêm nàng phải đưa ra lựa chọn đau đớn nhất cuộc đời mình.
