Đang lúc ta còn đang đắc ý vì màn “chốt đơn” sòng phẳng với Hoắc Kỵ, thì Xuân Đào từ bên ngoài chạy xồng xộc vào, mặt mũi không còn một giọt máu, chân nọ đá chân kia suýt ngã sấp mặt trước cửa phòng.
Ta nhướng mày, tay vẫn còn cầm cuốn sổ cái:
– Gì mà hớt hải thế? Bộ Hoắc Kỵ mang quân tới đòi lại chìa khóa kho bạc à?
Xuân Đào thở hổn hển, ghé sát tai ta nói nhỏ, giọng run bần bật:
– Tiểu tiểu thư… không xong rồi! Người của phủ Hầu gia vừa lén báo tin, Lục Tử Khiêm không biết bị “đứt dây thần kinh” chỗ nào, bỗng nhiên nhớ tới người vợ đang “bệnh tật” trên chùa. Hắn đang dẫn theo Liễu Yên Nhi lên chùa Tĩnh Tâm để thăm người!
– Cái gì?! – Ta nhảy dựng lên, cuốn sổ cái trên tay rơi bộp xuống đất – Hắn không lo ôm ấp “bạch nguyệt quang” của hắn, chạy lên chùa tìm ta làm cái quái gì?
– Nghe nói là Liễu Yên Nhi muốn tỏ vẻ bao dung, khuyên hắn đi thăm “tỷ tỷ”. Hầu gia thấy cảm động quá nên đi ngay lập tức! Bây giờ chắc kiệu của họ đã đi được nửa đường rồi!
Ta nhìn xuống bộ võ phục lấm lem, nhìn đôi tay còn dính đầy mực và gương mặt vẫn còn loang lổ nhọ nồi của “Nhị tỷ hào sảng”, rồi lại nghĩ đến hình ảnh “Đại tỷ thục nữ” yếu ớt, thở khẽ là ngất.
Trời ơi! Đây không phải là chạy show bình thường nữa, đây là chạy đua với tử thần!
CHƯƠNG 5: CUỘC ĐUA KỲ THÚ – TỪ CHIẾN TRƯỜNG TỚI CỬA PHẬT
Ta lập tức quăng cái roi da sang một bên, hét lớn:
– Xuân Đào! Chuẩn bị kiệu! À không, kiệu chậm lắm, chuẩn bị ngựa! Chúng ta phải về nhà thay đồ rồi phi thẳng lên chùa trước khi cái tên họ Lục kia tới nơi!
Nhưng vừa bước ra tới sân, ta đã đụng ngay phải “tảng đá” Hoắc Kỵ. Hắn đang đứng khoanh tay, nhìn ta đầy nghi hoặc:
– Tạ Lan, nàng định đi đâu mà vội vàng thế? Chẳng lẽ định ôm tiền bỏ trốn?
Ta nghiến răng, cố nặn ra một nụ cười “hào sảng” nhưng méo xệch:
– Tướng quân đa nghi quá! Ta… ta cảm thấy trong người không khỏe, muốn đi chùa cầu phúc một chút cho bớt “nghiệp chướng” do huynh mang về thôi! Huynh cứ ở nhà mà chăm sóc Ô Lan muội muội đi nhé!
Không đợi hắn kịp phản ứng, ta dắt Xuân Đào chạy biến ra cửa sau.
Cuộc hành trình “biến hình” bắt đầu. Trên chiếc kiệu đang chạy như bay (ta đã hối thúc phu kiệu chạy với tốc độ bàn thờ), ta và Xuân Đào phối hợp nhịp nhàng như một dây chuyền sản xuất:
Tẩy trang: Ta lấy khăn ướt lau lấy lau để lớp nhọ nồi trên mặt. “Chết tiệt, sao cái nhọ nồi này lì thế không biết!”
Thay đồ: Ta trút bỏ bộ đồ bó sát của Nhị tỷ, mặc vào tầng tầng lớp lớp váy áo thướt tha của Đại tỷ. “Xuân Đào, thắt dây lưng lỏng thôi, ta còn phải giả vờ hụt hơi nữa!”
Trang điểm: Ta dặm một lớp phấn trắng bệch như xác chết lên mặt, môi tô chút màu nhạt cho có vẻ thiếu máu.
Khi kiệu dừng trước cổng chùa Tĩnh Tâm, ta vừa kịp leo lên giường trong căn phòng biệt lập, đắp chăn kín mít thì tiếng người của Hầu phủ đã vang lên bên ngoài.
– Hầu gia giá đáo!
Ta nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở sao cho thật yếu ớt. Xuân Đào đứng bên cạnh, mặt mày đã kịp lấy lại vẻ sầu thảm của một nha hoàn có chủ nhân sắp “thăng thiên”.
Cửa mở ra. Lục Tử Khiêm cùng Liễu Yên Nhi bước vào. Thấy ta nằm đó, trông còn tàn tạ hơn cả lần cuối hắn gặp, Lục Tử Khiêm bỗng khựng lại, trong mắt thoáng hiện lên một tia hối lỗi (rất nhỏ, nhưng ta vẫn cảm nhận được).
– Yên nhi… nàng thấy thế nào rồi? – Hắn khẽ gọi.
Ta từ từ mở mắt, ánh mắt lờ đờ không tiêu cự, giọng thều thào như tiếng gió rít qua khe cửa:
– Hầu… Hầu gia… sao ngài lại tới đây? Thiếp thân tội nghiệt nặng nề… không dám làm phiền ngài và muội muội… Khụ khụ!
Ta ho một trận kinh thiên động địa. Xuân Đào vội vàng vuốt lưng ta, khóc nức nở:
– Hầu gia, Đại phu nhân ngày đêm cầu phúc cho ngài, đến mức quên ăn quên ngủ, bệnh tình ngày càng nặng thêm…
Liễu Yên Nhi đứng bên cạnh, mặt hơi cứng lại. Nàng ta chắc không ngờ ta lại “yếu” đến mức này. Nàng ta tiến lại gần, định nắm tay ta:
– Tỷ tỷ, muội muội lo cho tỷ quá…
Ta khéo léo rụt tay vào trong chăn, thầm nghĩ: “Đừng có chạm vào, nhỡ lớp phấn trên tay ta bong ra lộ ra làn da khỏe mạnh của Nhị tỷ thì hỏng bét!”
– Đa tạ muội muội… – Ta nói khẽ – Thiếp thân mệt rồi… muốn được yên tĩnh một chút…
Lục Tử Khiêm thấy ta “yếu” như vậy, cũng không nỡ ở lại lâu. Hắn dặn dò đại sư trong chùa chăm sóc ta thật tốt, rồi dắt Liễu Yên Nhi ra về.
Vừa nghe tiếng kiệu của họ đi xa, ta lập tức bật dậy như lò xo, thở phào một hơi dài:
– Phù! Sống rồi! Xuân Đào, mau lấy đùi gà ra đây, ta đói sắp chết rồi!
Xuân Đào lau mồ hôi trán:
– Tiểu thư, người diễn giỏi thật đấy. Nhưng cứ chạy qua chạy lại thế này, con sợ có ngày người bị tâm thần phân liệt mất thôi.
Ta vừa gặm đùi gà vừa lẩm bẩm:
– Yên tâm, sau vụ này ta sẽ đòi phụ thân tăng thêm tiền “phụ cấp độc hại”. Mà nhắc mới nhớ, hôn kỳ của chính ta (Tạ Uyển Hoa) với vị phu quân thứ ba kia là khi nào ấy nhỉ?
– Dạ… hình như là tuần sau ạ.
Ta suýt chút nữa sặc miếng thịt gà:
– Cái gì?! Tuần sau? Vậy là ta còn phải chuẩn bị thêm một vai diễn “Tạ Uyển Hoa chính chủ” nữa sao? Trời ơi, một mình ta gánh ba cuộc hôn nhân, ta đúng là nữ cường nhân của thế kỷ này mà!
Nhưng điều ta không biết là, ở phủ Tướng quân, Hoắc Kỵ đang cầm một mẩu vải nhỏ màu xanh nhạt (rơi ra từ bộ đồ Đại tỷ khi ta vội vàng thay đổi) với vẻ mặt đầy suy tư:
– Tạ Lan… rốt cuộc nàng đang giấu ta chuyện gì?
