Thế Hôn – Chương 7

Nếu cuộc đời là một ván bài, thì ta chính là kẻ đang cầm ba quân bài “Liều” và sắp bị đối phương lật tẩy toàn bộ.

Vừa mới “đấu trí” xong với Ô Lan và trấn an đại ca Hoắc Kỵ xong, ta chưa kịp tháo đôi giày cao của Nhị tỷ ra thì đã phải hộc tốc leo tường về Tạ phủ. Xuân Đào vừa chạy theo vừa khóc không ra nước mắt, tay bưng chậu nước, tay cầm bộ đồ “chính chủ” Tạ Uyển Hoa – một bộ váy màu hồng phấn nhìn qua là thấy toát lên vẻ “hiền lương thục đức, tiền đồ rộng mở”.

Ta ngồi trước gương, nhìn gương mặt vừa được tẩy sạch nhọ nồi của mình. Chà, Tạ Uyển Hoa ta thực sự là một đóa hoa nhài trong sáng, sao lại phải dấn thân vào con đường “đa nhân cách” này cơ chứ?

– Tiểu thư, Thẩm đại nhân đang ngồi ở sảnh chính uống trà với lão gia rồi! Nghe nói hắn vừa mới thăng chức Đại Lý Tự khanh, chuyên trị những vụ án lừa đảo, gian lận đấy ạ! – Xuân Đào run cầm cập báo cáo.

Ta nghe mà rùng mình. Đại Lý Tự khanh? Chuyên trị lừa đảo? Thế thì khác nào dâng thịt cừu vào miệng cọp!

Ta hít một hơi thật sâu, cố nặn ra nụ cười e lệ nhất, bước vào sảnh chính. Phụ thân ta thấy ta thì mắt sáng rực như thấy cứu tinh: – Uyển Hoa, con đến rồi! Đây là Thẩm Dục, vị hôn phu từ nhỏ của con.

Ta cúi đầu, giọng thỏ thẻ như muỗi kêu: – Uyển Hoa tham kiến Thẩm đại nhân.

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút ý cười lạnh lùng vang lên: – Tạ tiểu thư không cần đa lễ. Chúng ta… hình như đã từng gặp nhau rồi thì phải?

Tim ta đột nhiên nhảy lên tận cổ họng. Ta từ từ ngước mắt lên nhìn.

Trước mặt ta là một nam tử vận thanh y, gương mặt tuấn tú nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như dao cạo. Cái gương mặt này… cái nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt này…

Thôi xong phim rồi!

Ký ức kinh hoàng ba năm trước tràn về như lũ cuốn. Hồi đó, vì muốn kiếm thêm chút tiền tiêu vặt để mua bánh đùi gà, ta đã trốn nhà, cải trang thành một đạo sĩ “nửa mùa” đi bán “Bút thần kỳ diệu”.

Lúc đó, ta đã tóm được một tên thư sinh nhìn có vẻ mặt trắng trẻo, dễ lừa, bèn vác cái lưỡi không xương ra hót: “Vị huynh đài này, nhìn huynh khí sắc phi phàm, chắc chắn là Trạng nguyên tương lai. Ta có cây bút lông này làm từ lông đuôi phượng hoàng, viết chữ nào đỗ chữ đó, chỉ lấy huynh mười lượng bạc!”

Tên thư sinh đó đã nhìn ta bằng ánh mắt rất lạ, rồi thản nhiên đưa mười lượng bạc mua cây bút (thực chất là bút lông thỏ giá ba xu ở chợ). Ta cầm tiền xong liền lủi mất tiêu. Ai ngờ được, tên thư sinh bị lừa mười lượng bạc năm đó lại chính là Thẩm Dục – người hiện tại đang đứng trước mặt ta với tư cách phu quân tương lai!

Thẩm Dục nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên: – Tạ tiểu thư, cây “bút phượng hoàng” năm đó dùng rất tốt. Ta viết xong liền đỗ đầu bảng, chỉ là sau đó phát hiện lông phượng hoàng… hơi giống lông thỏ. Không biết tiểu thư có thể giải thích một chút không?

Phụ thân ta ngơ ngác: – Bút phượng hoàng gì? Uyển Hoa, con bán bút cho Thẩm đại nhân khi nào?

Ta đổ mồ hôi hột, vội vàng bịa chuyện: – À… chắc là Thẩm đại nhân nhìn nhầm người thôi. Thiếp thân quanh năm chỉ ở trong phòng thêu thùa, làm sao biết bán buôn gì chứ? Chắc là người giống người thôi ạ!

Thẩm Dục đứng dậy, tiến lại gần ta, mùi hương trầm thanh khiết trên người hắn bao phủ lấy ta, tạo nên một áp lực vô hình: – Nhìn nhầm? Ta là người của Đại Lý Tự, đôi mắt này chưa bao giờ nhìn nhầm tội phạm. Hồ ly có hóa thành thỏ thì cái đuôi vẫn lộ ra thôi.

Hắn ghé sát tai ta, thì thầm chỉ đủ mình ta nghe thấy: – Mười lượng bạc năm đó, cộng thêm lãi suất ba năm qua… Tạ Uyển Hoa, nàng định trả bằng tiền, hay trả bằng “người”?

Ta run rẩy, nhìn hắn trân trân. Hắn biết rồi! Hắn không chỉ biết vụ lừa tiền, mà nhìn ánh mắt của hắn… hình như hắn còn biết nhiều hơn thế nữa.

Đúng lúc này, ngoài cửa phủ bỗng có tiếng ồn ào. Một thị vệ mặc đồ của phủ Tướng quân xông vào, lớn tiếng: – Tạ lão gia! Tướng quân chúng tôi gởi thư tới, nói là Nhị tiểu thư Tạ Lan đột ngột “mất tích” khi đi cầu phúc, yêu cầu Tạ gia cho người đi tìm ngay lập tức!

Ta: “Trời ơi! Hoắc Kỵ, sao anh không đến sớm hơn hay muộn hơn một chút!”

Thẩm Dục nhướn mày, nhìn ta đầy thú vị: – Ồ? Nhị tỷ của nàng mất tích sao? Sao ta thấy hơi thở của nàng… lại có mùi khói lửa của phủ Tướng quân thế nhỉ?

Ta cảm thấy đất trời sụp đổ dưới chân. Một bên là vị hôn phu “nạn nhân cũ” đang đòi nợ, một bên là phu quân thứ hai đang đi lùng sục Nhị tỷ. Ta đứng giữa sân, chỉ muốn hét lên: “Hai người có thể rủ nhau đi uống trà rồi quên ta đi được không?”

Nhưng không, Thẩm Dục khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy nguy hiểm: – Tạ tiểu thư đừng lo. Ta sẽ giúp nàng tìm “nhị tỷ”. Tiện thể, ta cũng muốn điều tra xem tại sao “Đại tỷ” của nàng ở Hầu phủ lại có thể “phân thân” ra nhiều nơi như thế.

Ta cứng đờ người. Thẩm Dục, hắn không phải là “trùm cuối”, hắn chính là… thần thám!

Hắn nắm lấy cổ tay ta, thản nhiên nói với phụ thân ta: – Nhạc phụ đại nhân, Uyển Hoa hơi mệt, con xin phép dẫn nàng ấy ra ngoài đi dạo một chút cho khuây khỏa. Chúng con còn nhiều “chuyện cũ” cần bàn lắm.

Ta bị hắn kéo đi như một con gà con, lòng thầm gào thét: “Xong đời ta rồi! Ba cuộc hôn nhân, một mình ta gánh, giờ thì gánh xiếc này sắp sập tiệm thật rồi!”

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...