Vừa bước vào sảnh chính Hầu phủ, ta đã thấy một bầu không khí lạnh lẽo hơn cả hầm băng.
Lục Tử Khiêm đang ngồi chễm chệ ở ghế chủ vị, mặt mày hằm hằm, bên cạnh là Liễu Yên Nhi đang thút thít lau nước mắt. Nhưng điều kinh khủng nhất là… Hoắc Kỵ cũng đang ngồi ở đó! Hắn vận chiến bào, thanh kiếm đặt chình ình trên bàn, đôi mắt sắc lẹm như muốn chẻ đôi cái sảnh đường này ra.
– Thẩm đại nhân? – Lục Tử Khiêm nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ thù địch nhìn bàn tay Thẩm Dục đang nắm chặt tay ta – Ngài dắt vị hôn thê của mình đến phủ ta làm gì? Ta đang bận giải quyết chuyện “vợ ta” lén lút trốn khỏi chùa!
Thẩm Dục không buông tay ta ra, ngược lại còn siết nhẹ một cái như lời cảnh cáo “ngoan ngoãn mà diễn”, rồi thản nhiên nói: – Hầu gia bớt giận. Ta dắt Uyển Hoa đến đây là để “đối chất”. Nghe nói phu nhân của ngài — Tạ Yên tỷ tỷ — đột ngột lâm bệnh nặng ở chùa, nhưng thuộc hạ của ta lại thấy một nữ tử trông rất giống tỷ ấy… đang cưỡi ngựa phi như bay trên phố.
Ta: “Thẩm Dục! Ngài là đồng minh hay là đao phủ vậy?!”
Hoắc Kỵ đột nhiên đập bàn một cái “rầm”, đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt ta: – Nói đến chuyện cưỡi ngựa, ta cũng đang tìm vợ ta! Tạ Lan bình thường hào sảng, bỗng nhiên mất tích ở chùa, rồi lại có tin báo đã về Tạ phủ. Thẩm đại nhân, sao vị hôn thê của ngài lại có mùi… mồ hôi ngựa giống hệt vợ ta thế?
Ba đôi mắt, sáu con ngươi đồng loạt bắn tia X-quang về phía ta. Ta cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát, chỉ muốn tan biến ngay lập tức.
Lục Tử Khiêm nghi ngờ nhìn ta: – Tạ Uyển Hoa? Ngươi là muội muội của Tạ Yên? Ngươi nói xem, chị ngươi đang ở đâu? Tại sao căn phòng trên chùa lại trống không?
Ta nuốt nước miếng cái “ực”, não bộ hoạt động hết công suất 200%. Ta lấy khăn tay che mặt, khóc nức nở (đây là kỹ năng duy nhất ta chưa bao giờ làm hỏng): – Hu… hu… Các vị đại nhân đừng dọa thiếp thân. Đại tỷ bệnh nặng, tâm thần bất ổn nên đã lén đi tìm thầy lang phương xa. Nhị tỷ thì… Nhị tỷ vì lo cho Đại tỷ nên mới hớt hải chạy đi tìm. Thiếp thân vì quá lo lắng cho hai chị nên mới chạy đôn chạy đáo khắp nơi, dẫn đến người ngợm lem luốc thế này…
– Lời nói dối rẻ tiền! – Hoắc Kỵ gầm lên, bước lại gần ta, hơi thở nồng nặc mùi sát khí – Tạ Lan không bao giờ khóc kiểu thút thít thế này. Nàng ta chỉ biết cầm roi quất người thôi!
Thẩm Dục bỗng nhiên bước lên phía trước, chắn giữa ta và Hoắc Kỵ. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười mà ta biết chắc là điềm báo của sự diệt vong: – Tướng quân bớt giận. Uyển Hoa vốn nhút nhát, không giống hai vị tỷ tỷ của nàng ấy. Nhưng mà… để chứng minh sự trong sạch, ta có một cách.
Hắn quay sang nhìn Lục Tử Khiêm và Hoắc Kỵ: – Nghe nói Tạ Yên có nốt ruồi đỏ ở cổ tay trái, Tạ Lan có vết sẹo nhỏ ở mu bàn tay phải. Chỉ cần kiểm tra Uyển Hoa… nếu nàng ấy không có cả hai thứ đó, chứng tỏ nàng ấy chỉ là muội muội tội nghiệp bị cuốn vào vòng xoáy này thôi.
Ta đứng hình. Cái gì?! Ở cổ tay trái ta có nốt ruồi đỏ (giống Đại tỷ), và ở mu bàn tay phải ta… cũng có vết sẹo nhỏ do hồi bé nghịch dại (giống Nhị tỷ).
Thẩm Dục, ngài là đồ ác quỷ! Ngài biết rõ ta có cả hai nên mới đưa ra cái đề nghị “tự sát” này đúng không?!
Lục Tử Khiêm và Hoắc Kỵ tiến lại gần, mỗi người nắm lấy một bàn tay của ta định lật lên xem. Ta hoảng loạn gào lên: – Đừng! Nam nữ thụ thụ bất thân! Thẩm ca ca, ngài cứu thiếp với!
Thẩm Dục thong thả khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt đầy vẻ thú vị như đang xem một vở kịch hài. Hắn thì thầm: – Nợ một ngàn lượng vàng… giờ thành hai ngàn lượng nếu ta ra tay cứu nhé?
Ta nghiến răng, gật đầu lia lịa: – Chốt! Ba ngàn cũng được, cứu ta mau!
Thẩm Dục lập tức thay đổi sắc mặt, hắn tung một chưởng nhẹ gạt tay hai vị kia ra, giọng nói lạnh lùng uy nghiêm của Đại Lý Tự khanh vang lên: – Hai vị đại nhân, đây là vị hôn thê của ta. Ai cho phép các người đụng chạm vào nàng ấy? Chuyện vợ các người mất tích, ta sẽ đích thân điều tra. Còn giờ… ta phải đưa nàng ấy về “dạy dỗ” lại.
Hắn lôi ta đi xồng xộc ra khỏi Hầu phủ. Phía sau, ta vẫn nghe tiếng Hoắc Kỵ chửi đổng: – Thẩm Dục, ngươi đừng có mà bao che! Ta thấy cái nết của nàng ta rất giống vợ ta!
Vừa lên xe ngựa, Thẩm Dục liền buông tay ta ra, vứt cho ta một xấp giấy nợ mới: – Ký đi. Ba ngàn lượng vàng. Phí “bảo vệ danh tiết” và “ngăn chặn bại lộ đa nhân cách”.
Ta cầm bút, tay run lẩy bẩy, vừa ký vừa khóc không ra nước mắt: – Ngài là đồ hút máu người! Ngài biết rõ ta là ai mà còn bày trò đó!
Thẩm Dục ghé sát lại, tay nâng cằm ta lên, ánh mắt thâm trầm đầy ý vị: – Ta không bày trò, sao nàng biết quý trọng sự bảo vệ của ta? Uyển Hoa, nàng nên cảm ơn vì hai tên ngốc kia chưa kịp nhìn thấy cái nốt ruồi và vết sẹo đó. Giờ thì… chuẩn bị làm “vợ chính chủ” của ta cho tốt đi. Đừng để ta phải bắt nàng bằng lệnh truy nã toàn quốc.
Ta nhìn hắn, bỗng nhiên thấy tim mình đập lệch một nhịp. Không phải vì sợ, mà vì cái ánh mắt nhìn thấu tâm can nhưng lại chứa đựng một chút gì đó… che chở của hắn.
Nhưng giây phút lãng mạn chưa kịp kéo dài thì Xuân Đào đã gào lên bên ngoài xe: – Tiểu thư! Hai vị tỷ tỷ… hai vị tỷ tỷ bỏ trốn… họ bị người ta bắt cóc rồi! Kẻ bắt cóc gởi thư nói muốn 2 vị phu quân mang tiền đến chuộc người!
