Hầu Gia Đừng Dỗi – Chương 1

Nói về thân phận, ta vốn không phải tiểu thư đài các gì, chỉ là một đứa trẻ được mua về phủ Hầu từ năm lên bảy để làm nha hoàn sai vặt. Nhiệm vụ của ta mười mấy năm qua chỉ có một: Hầu hạ Thẩm Cửu Tư. Hắn đọc sách, nô tỳ mài mực; hắn ngủ, nô tỳ canh cửa; hắn bị lão Hầu gia phạt quỳ, nô tỳ là kẻ lén lút mang miếng đệm gối đến kê cho hắn đỡ đau.

Ba năm trước, Thẩm hầu phủ bất ngờ vướng vào đại án tham ô quan ngân, sụp đổ chỉ trong một đêm. Cả phủ đệ bị niêm phong, Thẩm Cửu Tư từ vị thế đích tử phủ Hầu bỗng chốc trở thành thường dân áo vải, bị người đời phỉ nhổ. Đám người hầu kẻ hạ trong phủ đều sợ liên lụy mà giải tán sạch sành sanh. Chỉ có ta — kẻ đã theo hắn từ lúc còn để chỏm, chẳng còn nhà để về — mới cắn răng ở lại, dùng chút bạc vụn tích cóp được bấy lâu để cùng hắn thuê một gian nhà nhỏ rách nát nơi ngõ hẻm.

Ba năm đó, Thẩm Cửu Tư dùng ngòi bút và trí tuệ trở thành tân khoa trạng nguyên, để lật lại bản án cho gia tộc. Hắn thức trắng đêm bên ngọn đèn dầu mờ ảo vừa dùi mài kinh sử ứng thí, vừa tra cứu luật lệ, viết sớ minh oan. Còn ta? Ta vừa thêu thùa đến lòa cả mắt để kiếm tiền mua giấy mực, vừa lo cơm cháo ngày hai bữa, đôi khi còn phải ra chợ cãi vã với mấy bà hàng thịt để xin thêm miếng mỡ heo về cải thiện bữa ăn cho hắn.

Cuối cùng, trời xanh cũng có mắt. Đại án tham ô năm xưa được minh oan, kẻ chủ mưu bị vạch trần. Thẩm Cửu Tư chẳng những lấy lại được tước vị Hầu gia, mà còn được Thánh thượng trọng dụng, phong làm Nhất phẩm Quân hầu, giữ chức vụ trọng yếu ngay bên cạnh Thiên tử.

Ngày hắn mặc bộ triều phục màu tía, đầu đội mũ cánh chuồn, khí thế bức người đứng giữa sảnh chính phủ Hầu vừa mới được tháo niêm phong, nô tỳ vẫn còn đang lom khom quét tước đống mạng nhện ở góc tường. Hắn bước đến, đôi hài thêu chỉ vàng dừng lại trước mặt ta. Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang theo chút vẻ đắc thắng:

– Lộc Ly, ba năm qua vất vả cho nàng rồi. Ta đã hứa, hễ minh oan được, ta sẽ cho nàng một cuộc sống sung túc. Nay ta đã là trọng thần kề cận Thánh thượng, nàng có tâm nguyện gì cứ nói ra, ta nhất định sẽ thành toàn.

Ta nghe vậy, lòng vui như mở hội. Lộc Ly ơi là Lộc Ly, thời tới rồi! Ta vội buông cái chổi tre, phủi phủi tà áo thô sơ, hăm hở ngước lên nhìn hắn:

– Hầu gia, ngài nói thật chứ? Nô tỳ không dám đòi lụa là gấm vóc, chỉ xin ngài ban cho căn cửa hàng nhỏ ở phố Mộc Trai, phía sau có hai gian phòng nhỏ. Ngài cho nô tỳ xin căn tiệm đó, kèm theo một tờ giấy phóng thích nô tịch là nô tỳ mãn nguyện lắm rồi!

Nụ cười trên môi Thẩm Cửu Tư đột nhiên cứng đờ. Hắn nhíu mày, nhìn nô tỳ như nhìn một sinh vật lạ: 

– Căn tiệm? Nàng muốn dọn ra ngoài? Chẳng lẽ nàng không muốn… làm một vị phu nhân quản lý hậu đường, hay ít nhất cũng là một vị quản sự có quyền thế trong phủ này sao?

Ta xua tay như chong chóng, bụng bảo dạ: Làm quản sự thì cũng vẫn là hầu hạ người ta, làm phu nhân thì lại càng khổ, phải đối phó với cung đình, triều chính mệt mỏi. Ta chỉ là một nô tỳ, không có chống lưng. Ta thà làm bà chủ tiệm bánh, sáng ngủ trưa dậy, tối đếm tiền có phải tự tại hơn không?

– Hết rồi ạ! Nô tỳ chỉ muốn căn tiệm đó thôi!

Sắc mặt Thẩm Cửu Tư bỗng chốc trầm xuống, đen kịt như mây đen kéo đến trước cơn bão. Hắn nghiến răng: 

– Tạ Lộc Ly, nàng chỉ có bấy nhiêu chí hướng thôi sao? Theo ta từ bé đến lớn, chịu khổ với ta ba năm, giờ ta hiển đạt, nàng lại muốn vứt bỏ ta để đi bán bánh?

Thấy hắn dường như đang chuẩn bị nổi trận lôi đình, nô tỳ tưởng mình đòi… hơi ít, làm hắn thấy “mất mặt” với danh xưng trọng thần. Ta lập tức bổ sung, giọng run rẩy: 

– Ờ… nếu có thể cho nô tỳ thêm một trăm lạng bạc làm vốn… Không, năm mươi lạng, năm mươi lạng bạc là nô tỳ có thể “nghỉ hưu” an hưởng tuổi già rồi ạ!

Thẩm Cửu Tư nhìn nô tỳ chằm chằm một hồi lâu, đôi mắt hắn sâu thẳm không thấy đáy. Hắn bỗng nhiên cười lạnh, nụ cười ấy khiến nô tỳ thấy lạnh sống lưng còn hơn cả lúc phủ bị niêm phong:

– Được lắm! Nàng thật giỏi! Một trăm lạng đúng không? Coi như ta trả nợ ba năm qua nàng đã nuôi ta bằng cháo loãng! Cầm lấy, rồi biến khỏi tầm mắt ta ngay lập tức!

Hắn rút tờ ngân phiếu ném xuống bàn, sau đó phất tay áo bỏ đi. Cái nết của vị quan lớn này thật sự là… quá khó chiều. Ta nhặt tờ ngân phiếu lên, lòng thầm nghĩ: Thôi kệ, có bạc là có tất cả!

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...