Sau vụ bắt cóc kinh hoàng ấy, Thẩm Cửu Tư dường như đã biến thành một con người khác. Vị trọng thần văn quan vốn nổi tiếng thanh cao, nay bỗng chốc trở thành một cái “đuôi sam” đúng nghĩa, bám lấy ta không rời nửa bước. Mà chiêu thức lần này của hắn còn cao tay hơn cả việc bao trọn tiệm bánh: Đó là chiêu “khổ nhục kế”.
Mặc dù trong ngôi miếu đổ nát đó, Thẩm Cửu Tư múa kiếm như rồng bay phượng múa, đánh cho đám sát thủ tan tác, nhưng vừa bước chân về đến sân sau tiệm bánh Mộc Trai, hắn bỗng nhiên “đổ cái rầm” vào người ta, gương mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng:
— Lộc Ly… ta… ta thấy chóng mặt quá. Có lẽ chất độc trên mũi kiếm của tên thủ lĩnh đã ngấm vào rồi…
Ta hốt hoảng đỡ lấy thân hình cao lớn của hắn, tay chân luống cuống: — Hầu gia! Ngài đừng dọa ta! Người đâu, mau gọi đại phu!
Thẩm Cửu Tư nắm chặt lấy tay ta, giọng thều thào: — Đừng gọi đại phu của triều đình, kẻ thù của ta khắp nơi, ta không tin ai cả. Chỉ có nàng… chỉ có ở đây ta mới thấy an toàn.
Thế là, vị Nhất phẩm Quân hầu quyền nghiêng thiên hạ nghiễm nhiên chiếm trọn căn phòng nhỏ ở sân sau của ta. Hắn nằm trên chiếc giường tre đơn sơ, đầu quấn băng vải trắng (dù ta chẳng thấy vết thương nào ngoài một vết xước nhỏ ở tay), mỗi lần ta định bước ra cửa tiệm là hắn lại rên hỉ hả: — Lộc Ly… nước… ta khát… — Lộc Ly… ta thấy lạnh… nàng đừng đi…
Ta nhìn cái “đuôi sam” khổng lồ này mà dở khóc dở cười. Mỗi ngày ta phải sắc thuốc, bón cháo, thậm chí còn phải đọc sách cho hắn nghe. Hắn nằm đó, đôi mắt lấp lánh nhìn theo từng cử động của ta, hệt như một con sói đang canh chừng miếng mồi ngon.
Một buổi chiều, khi ta đang ngồi cạnh giường bóc vỏ hạt dẻ cho hắn, lão quản gia Thẩm phủ — Thẩm thúc — mang theo một chồng sổ sách dày cộm đến xin chỉ thị. Thấy ta có mặt, lão Thẩm định lui ra nhưng Thẩm Cửu Tư lại thản nhiên phất tay: — Cứ nói đi, Lộc Ly không phải người ngoài.
Lão Thẩm hắng giọng, bắt đầu báo cáo: — Khởi bẩm Hầu gia, ngân khố trong phủ hiện có mười vạn lượng vàng ròng, ba mươi rương châu báu ngự ban. Ruộng đất ở ngoại ô thu hoạch năm nay ước tính lời khoảng năm ngàn lượng bạc. Còn về chi tiêu hậu đường… vì chưa có chủ mẫu nên hiện đang dư ra mười hai vạn lượng mỗi năm…
Cạch!
Miếng hạt dẻ trong tay ta rơi bộp xuống đất. Ta đờ đẫn nhìn lão Thẩm, rồi lại nhìn cái gã đang nằm “dưỡng thương” trên giường kia.
Mười vạn lượng vàng? Mười hai vạn lượng tiền chi tiêu cho chủ mẫu?
Ta âm thầm làm một phép tính nhẩm nhanh trong đầu. Tiệm bánh của ta, nếu làm việc cật lực từ sáng sớm đến tối mịt, trừ hết chi phí nguyên liệu, nhân công, mặt bằng… thì một tháng may ra lời được năm lượng bạc. Một năm là sáu mươi lượng.
Muốn kiếm được mười hai vạn lượng bằng nghề bán bánh, ta phải sống thêm… hai ngàn năm nữa!
Thẩm Cửu Tư liếc nhìn vẻ mặt “đang tính toán” của ta, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn vờ vịt than thở: — Chao ôi, tiền nhiều thế kia mà không có ai quản lý, thật là lãng phí quá đi. Lão Thẩm, hay là đem đi vứt hết đi!
Ta nhảy dựng lên như bị bỏng: — Không được! Tiền mồ hôi nước mắt của ngài, sao có thể vứt bỏ như vậy?
Thẩm Cửu Tư nhướng mày nhìn ta, giọng điệu đầy vẻ “vô tội”: — Vậy nàng bảo ta phải làm sao? Ta bận việc triều chính, không có thời gian quản tiền. Nếu có ai đó bằng lòng hy sinh quyền lợi nghỉ hưu, chấp nhận làm chủ mẫu phủ Hầu để giúp ta giữ tiền, ta nguyện ý giao hết chìa khóa kho bạc cho người đó…
Ta nuốt nước miếng cái “ực”. Đôi mắt ta lúc này chắc chắn là đang hiện lên hình ảnh những thỏi vàng lấp lánh.
Trời ơi, Lộc Ly ơi là Lộc Ly! Mày vất vả nhào bột, nặn bánh, cãi nhau với khách chỉ để kiếm vài đồng bạc lẻ làm gì? Trong khi đó, cái “mỏ vàng” Nhất phẩm này đang nằm sẵn trên giường chờ mày đến khai thác!
Ta hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc: — Khụ… Hầu gia, ta thấy ngài quả thật rất khó khăn. Thôi thì… nể tình chúng ta đồng cam cộng khổ ba năm qua, ta có thể suy nghĩ lại về việc giúp ngài “quản lý chi tiêu” một chút.
Thẩm Cửu Tư bật cười, tiếng cười hào sảng vang vọng cả gian phòng nhỏ. Hắn bất ngờ vươn cánh tay “bị thương” ra, kéo ta ngã nhào vào lồng ngực mình, hơi thở nồng nàn vây lấy ta: — Chỉ là “một chút” thôi sao? Lộc Ly, ta muốn nàng quản lý cả cái phủ Hầu này, quản lý cả… con người của Thẩm Cửu Tư ta nữa. Nàng có dám không?
Ta tựa đầu vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của vị hầu gia gian manh này, trong lòng thầm nhủ: “Nghỉ hưu ư? Làm bà chủ tiệm bánh ư? Thôi bỏ đi! Làm Hầu phu nhân vừa có tiền, vừa có người hầu, lại vừa được ngắm gương mặt đẹp trai này mỗi ngày… vụ đầu tư này, ta chốt!”
Ta khẽ bĩu môi, đấm nhẹ vào ngực hắn: — Ngài nhớ đấy, ta là kẻ rất tham tiền, ngài mà dám cắt giảm chi tiêu của chủ mẫu, nô tỳ sẽ lập tức mang tiệm bánh bỏ trốn!
Thẩm Cửu Tư ôm chặt lấy ta, ánh mắt thâm trầm đầy vẻ thỏa mãn: — Cả đời này, ta tình nguyện nộp mạng cho nàng, vàng bạc châu báu đều là của nàng. Chỉ cần nàng… đừng bao giờ rời xa ta.
Hóa ra, cái “đuôi sam” này không phải để ăn vạ, mà là để giăng một cái lưới tình bằng vàng ròng, khiến con cá hám tiền là ta cam tâm tình nguyện chui đầu vào rọ.
