Ta cứ ngỡ sau màn “tuyên cáo chủ quyền” chấn động cả phố Mộc Trai của Thẩm Cửu Tư, cuộc đời ta sẽ chỉ quẩn quanh với bột mì và những cơn dỗi hờn của vị Hầu gia kia. Thế nhưng, ta đã quên mất rằng, đứng ở đỉnh cao quyền lực như hắn, kẻ thù vốn dĩ nhiều như lá mùa thu. Mà ta — điểm yếu duy nhất mà hắn tự tay phơi bày — chính là miếng mồi ngon nhất để chúng xâu xé.
Hôm đó là một ngày trời oi nồng, mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn giông lớn. Thẩm Cửu Tư bị Thánh thượng triệu vào cung gấp để bàn việc nghị hòa với phương Bắc, trước khi đi hắn còn không quên ghé qua tiệm, gõ đầu ta một cái thật đau:
— Ở yên trong tiệm, không được đi đâu. Nếu ta về mà thấy nàng dám bén mảng ra khỏi cửa, ta sẽ trừ sạch tiền lương tháng này của đám hộ vệ!
Ta xoa xoa cái trán sưng đỏ, lườm nguýt bóng lưng hắn khuất dần sau rặng liễu. Hừ, đúng là cái nết bá đạo không ai bằng!
Đến giữa trưa, khi ta đang loay hoay xếp những mẻ bánh quế hoa cuối cùng vào giỏ thì một chiếc kiệu đen tuyền, không có phù hiệu, lẳng lặng dừng trước cửa tiệm. Một gã nam tử vận y phục xám tro, gương mặt lạnh lẽo bước vào, chìa ra một miếng ngọc bội quen thuộc.
— Lộc cô nương, Hầu gia gặp nạn sau khi rời cung, hiện đang được đưa về biệt phủ ngoại ô. Ngài ấy bảo tiểu nhân đến đón cô nương gấp. Đây là ngọc bội làm tin.
Tim ta bỗng chốc rơi rụng. Đó đúng là miếng ngọc bội mà Thẩm Cửu Tư luôn mang bên mình. Lòng ta rối bời, nỗi lo sợ lấn át cả sự tỉnh táo thường ngày. Ta vội vàng xách váy chạy ra kiệu, mặc cho Tiểu Đào gào thét phía sau.
Thế nhưng, vừa bước vào kiệu, mùi nhang lạ xộc vào mũi khiến đầu óc ta choáng váng. Trước khi chìm vào bóng tối, ta chỉ kịp nghe thấy tiếng cười gằn của gã nam tử kia:
— Thẩm Cửu Tư, để xem ngươi có vì một con nhỏ nha hoàn mà dâng ra bản đồ bố phòng quân sự không!
Khi ta tỉnh dậy, tay chân đã bị trói chặt trong một ngôi miếu đổ nát vùng ngoại biên. Trước mặt ta là một toán người bịt mặt, sát khí đằng đằng. Một tên có vẻ là thủ lĩnh bước tới, nâng cằm ta lên bằng mũi kiếm lạnh lẽo:
— Nhìn cũng thanh tú đấy, hèn gì tên họ Thẩm kia lại điên đảo vì ngươi.
Ta run rẩy, nhưng cái tính “tiếc của” lại trỗi dậy:
— Các đại huynh… có gì từ từ nói. Nếu các người muốn tiền, ta có thể viết thư bảo Hầu gia đưa bạc. Chứ giết ta rồi, các người chẳng được một xu nào đâu, còn bị hắn đuổi tận giết tuyệt nữa…
— Câm miệng! — Hắn quát lớn — Hắn đang đến rồi!
Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa miếu nát vụn bay tứ tung. Giữa làn khói bụi mịt mù, một bóng người vận triều phục màu tía, tay cầm trường kiếm, đôi mắt đỏ ngầu như ác ma từ địa ngục bước ra.
Đó là Thẩm Cửu Tư. Nhưng không phải vị Hầu gia hay dỗi, hay ăn vạ mà ta thường thấy. Hắn lúc này chính là vị trọng thần đã một tay lật ngược đại án, sát khí xung thiên khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
— Thả nàng ra. — Giọng hắn thấp và khàn, nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ.
— Thẩm Cửu Tư! Ngươi một mình đến đây sao? Mau đưa bản đồ ra, nếu không ta sẽ… — Tên thủ lĩnh chưa kịp nói hết câu, Thẩm Cửu Tư đã động.
Đúng là ta đã lầm to. Hắn không ra biên thùy đánh trận, nhưng võ công của hắn lại thâm sâu khó lường. Đường kiếm của hắn nhanh như chớp giật, điêu luyện và tàn nhẫn. Chỉ trong chớp mắt, đám sát thủ đã nằm rạp dưới đất, tiếng rên rỉ vang khắp ngôi miếu. Tên thủ lĩnh vừa định kề kiếm vào cổ ta thì một mũi phi tiêu đã xuyên qua cổ tay hắn.
Thẩm Cửu Tư lao tới, một tay chém đứt dây thừng trói ta, tay kia ôm chặt lấy ta vào lòng. Hắn siết mạnh đến mức ta tưởng xương sườn mình sắp gãy, người hắn run lên bần bật, hơi thở hổn hển bên tai ta:
— Nàng có sao không? Có bị thương ở đâu không? Nói cho ta biết!
Ta sợ hãi đến phát khóc, vùi đầu vào ngực hắn mà nấc nghẹn:
— Hầu… Hầu gia… Ta sợ lắm… Ta cứ tưởng không được tiêu số bạc kia nữa rồi…
Thẩm Cửu Tư nghe vậy, bỗng khựng lại, rồi hắn bật cười, một tiếng cười chứa đựng cả sự nhẹ nhõm lẫn đau xót. Hắn nâng mặt ta lên, dùng bàn tay dính chút máu lau đi những giọt nước mắt trên mặt ta, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng nhưng đầy kiên định:
— Đồ ngốc, mạng của nàng là của ta. Số bạc đó nàng cứ giữ lấy mà tiêu đến vạn thọ vô cương. Kẻ nào dám chạm vào nàng, ta sẽ khiến cả tộc chúng phải chôn cùng!
Hắn bế thốc ta lên, hiên ngang bước ra khỏi ngôi miếu. Phía sau, hàng trăm cấm vệ quân đã bao vây chặt chẽ. Hắn không thèm nhìn đám thuộc hạ, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên trán ta, lẩm bẩm:
— Lộc Ly, từ nay về sau, nàng chính là “tài sản” duy nhất mà Thẩm Cửu Tư ta dốc toàn lực bảo vệ. Nàng không được phép rời khỏi ta nửa bước, dù là đi bán bánh hay đi nghỉ hưu, nghe rõ chưa?
Ta nhìn gương mặt tuấn tú vẫn còn vương nét sát khí của hắn, bỗng thấy trái tim mình đập loạn nhịp. Hóa ra, làm một “tài sản quý giá” của Nhất phẩm Quân hầu, tuy có chút nguy hiểm, nhưng dường như… cũng là một vụ đầu tư vô cùng hời cho nửa đời sau của ta.
Ta khẽ gật đầu, nắm chặt lấy vạt áo bào của hắn:
— Được… Vậy ngài nhớ phải bảo vệ ta thật kỹ đấy, ta đắt giá lắm đấy nhé!
Thẩm Cửu Tư bật cười, ôm ta càng chặt hơn, sải bước giữa màn mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Sóng gió triều đình vẫn còn đó, nhưng ta biết, chỉ cần ở trong vòng tay này, bão tố ngoài kia cũng chẳng thể chạm đến gấu áo của ta.
