Mặc Nguyệt Phù Sinh – Chương 1

Chương 1

Kinh thành đêm nay mưa tầm tã. Tiếng mưa át đi tiếng pháo nổ, che lấp cả tiếng nhạc hỷ sáo nhị tưng bừng ngoài phố.

Bên trong gian phòng tân hôn đỏ rực của Nhiếp Chính Vương phủ, Vân Cơ ngồi bất động trên giường. Tấm khăn voan đỏ thêu đôi chim uyên ương rủ xuống, che khuất tầm nhìn, chỉ để lại một khoảng không gian chật hẹp dưới chân nàng. Đôi bàn tay vốn quen cầm đoản kiếm lạnh lẽo, giờ đây lại phải đan chặt vào nhau, run rẩy dưới lớp áo cưới nặng nề.

“Vân Cơ, nhớ kỹ, từ giờ phút này nàng là Vân Tuyết. Tuyệt đối không được để Tần Mục nhận ra.”

Lời dặn dò lạnh lùng của Thẩm Dực vẫn còn văng vẳng bên tai nàng. Thẩm Dực – người nam nhân nàng từng dùng cả mạng sống để bảo vệ, kẻ đã đào tạo nàng thành một sát thủ không tên, giờ đây lại tự tay đẩy nàng vào lòng một người đàn ông khác để làm quân cờ cho đại nghiệp của hắn.

Nàng khẽ nhắm mắt, ngăn một giọt lệ không được phép rơi. Nàng là “Cái bóng”. Muôn đời vẫn chỉ là cái bóng cho cô em gái Vân Tuyết kiêu sa, đài các. Nàng tự nhạo báng bản thân, một sát thủ tay đầy máu như nàng, lại phải đóng vai một tiểu thư khuê các hiền thục để quyến rũ vị vương gia lạnh lùng nhất vương triều.

Cạch.

Tiếng cửa mở cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi hương trầm thanh khiết và vị hơi ẩm của mưa. Bước chân nam nhân vững chãi, chậm rãi tiến lại gần.

Trong thiên hạ, ai mà không biết Nhiếp Chính Vương Tần Mục là người thế nào? Hắn quyền cao chức trọng, tâm tư thâm sâu, và đặc biệt là cực kỳ lãnh đạm với nữ sắc. Suốt bao năm qua, vương phủ rộng lớn của hắn không hề có lấy một bóng dáng thê thiếp, dù là trắc phi hay thiếp thất nhỏ nhoi nhất. Người ta đồn hắn mắc bệnh lạ, cũng có kẻ nói hắn tu hành, nhưng chẳng ai biết sự thật phía sau sự cô độc ấy là gì.

Một chiếc gậy bạc khẽ nâng tấm khăn voan lên. Ánh nến đỏ lay động, rọi sáng khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt của Vân Cơ.

Trước mắt nàng là Tần Mục. Hắn vận hỷ phục đỏ sậm, gương mặt tuấn tú như tạc tượng nhưng lại toát ra vẻ uy nghiêm khiến người đối diện phải nín thở. Đôi mắt hắn sâu thẳm như mực tàu, không hề có chút đục ngầu của hơi men dù hôm nay là ngày đại hỷ.

Hắn nhìn nàng. Một cái nhìn đăm đắm, im lặng đến mức Vân Cơ cảm thấy như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng cúi đầu, cố gắng giữ giọng mình đều đều, bắt chước vẻ dịu dàng của em gái:

“Vương gia… để ngài phải đợi lâu rồi.”

Tần Mục vẫn không đáp. Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, hơi ấm từ cơ thể hắn phả lại gần khiến Vân Cơ vô thức rùng mình. Hắn vươn tay, nhưng không phải để tháo bỏ y phục, mà là để gạt một sợi tóc mai đang dính trên môi nàng. Ngón tay hắn chạm nhẹ vào làn da nàng, lạnh lẽo nhưng đầy áp lực.

“Vân Tuyết?” – Hắn khẽ gọi, giọng nói trầm thấp, không rõ buồn vui.

“Dạ…” – Vân Cơ run rẩy đáp lời, đôi mắt không dám ngước lên.

Tần Mục nhìn xuống đôi bàn tay đang siết chặt của nàng, ánh mắt thoáng qua một tia dao động rất nhanh rồi biến mất. Hắn đứng dậy, đi đến bên bàn hỷ, rót hai chén rượu giao bôi.

“Uống chén rượu này đi.” – Hắn đưa chén rượu đến trước mặt nàng. “Bổn vương từ trước đến nay không thích sự ồn ào, phủ này cũng chưa từng có nữ nhân sinh sống. Nàng vào đây rồi, hy vọng nàng sẽ thích nghi được.”

Vân Cơ đón lấy chén rượu, đầu ngón tay khẽ chạm vào tay hắn. Nàng cảm thấy một luồng điện xẹt qua, sự cảnh giác của một sát thủ trỗi dậy, nhưng nàng phải cố kìm nén. Nàng nhấp một ngụm rượu đắng ngắt, thầm nghĩ trong lòng: Hắn quả thật như lời đồn, lạnh lùng và khó thấu. Chẳng biết rồi mình sẽ trụ lại được bao lâu trong cái lồng son này mà không bị hắn bóp chết?

Tần Mục nhìn nàng uống cạn chén rượu, khóe môi hắn dường như hơi nhếch lên, một nụ cười cực kỳ mờ nhạt.

“Nghỉ ngơi sớm đi. Đêm đã khuya rồi.”

Hắn nói xong rồi quay lưng đi về phía sập gỗ bên cạnh, không hề có ý định động vào nàng trong đêm tân hôn. Sự xa cách này khiến Vân Cơ vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa dấy lên một nỗi bất an kỳ lạ.

Ngoài kia, sấm chớp lại vang rền. Cuộc đời sát thủ của nàng chính thức khép lại, nhưng một cuộc chơi đầy nguy hiểm giữa một “kẻ giả mạo” và một “vị vương gia cô độc” chỉ mới vừa bắt đầu.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...