Mặc Nguyệt Phù Sinh – Chương 2

Chương 2

Sáng hôm sau, Vân Cơ tỉnh dậy trong ánh nắng nhạt nhòa xuyên qua rèm lụa. Phía sập gỗ, Tần Mục đã rời đi từ bao giờ, chỉ còn lại hơi ấm nhàn nhạt và mùi trầm hương quẩn quanh.

Đám nô tỳ trong phủ nối đuôi nhau bưng chậu thau, gấm vóc tiến vào. Đứng đầu là dì Phúc – quản gia lâu năm của vương phủ. Bà nhìn Vân Cơ bằng ánh mắt vừa tò mò, vừa kính cẩn. Suốt mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên vương phủ có một nữ nhân chính thức bước vào, lại còn là người khiến vị Vương gia vốn “miễn nhiễm với nữ sắc” phải đích thân cầu thân.

“Vương phi, mời người dùng trà sớm. Vương gia dặn không được làm phiền giấc ngủ của người, nên giờ chúng ta mới dám vào.”

Vân Cơ khẽ gật đầu, cố gắng thu liễm khí chất sắc lạnh của một sát thủ, khoác lên mình vẻ yếu đuối của Vân Tuyết. Nàng để mặc đám nô tỳ trang điểm, vấn tóc, nhưng đôi mắt vẫn lặng lẽ quan sát sơ đồ của căn phòng và vị trí các lính canh bên ngoài cửa sổ.

Mục tiêu của nàng là bản đồ bố phòng biên giới phía Bắc – thứ đang được Tần Mục cất giữ trong mật thất tại thư phòng.

Buổi trưa, Tần Mục trở về. Hắn không nói nhiều, chỉ cùng nàng dùng bữa. Không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm nhau.

Đột nhiên, Tần Mục gắp một miếng măng xào đặt vào bát nàng, trầm giọng nói: “Nàng gầy quá. Ở vương phủ không cần phải câu nệ, thích ăn gì cứ dặn nhà bếp làm.”

Vân Cơ hơi sững sờ. Theo nàng biết, Vân Tuyết vốn rất ghét măng vì sợ hỏng làn da, nhưng bản thân nàng – Vân Cơ – lại cực kỳ thích món này. Nàng định từ chối theo thói quen của em gái, nhưng ánh mắt sâu thẳm của Tần Mục như thể đang đóng đinh vào nàng, khiến nàng vô thức đưa miếng măng lên miệng.

“Tạ… Vương gia quan tâm.”

“Ta nghe nói nàng thích thêu thùa?” Tần Mục đột ngột hỏi.

Vân Cơ giật mình. Vân Tuyết thêu thùa rất giỏi, còn nàng thì chỉ giỏi… thêu hoa bằng máu trên cổ họng kẻ thù. Nàng cúi đầu, nói dối không chớp mắt: “Chỉ là chút tài mọn để giết thời gian thôi ạ.”

“Vậy sao? Ta vừa cho người tìm được một bộ kim chỉ bằng vàng ròng từ Tây Vực, lát nữa sẽ sai người mang qua cho nàng.”

Sự hào phóng của hắn khiến Vân Cơ cảm thấy bất an. Hắn càng tử tế, lòng nàng càng nặng trĩu. Nàng thầm nhủ: Tần Mục, đừng tốt với ta. Ta vào đây là để lấy mạng vương triều của ngươi.

Đêm xuống, khi vương phủ chìm vào tĩnh lặng, Vân Cơ thay bộ y phục dạ hành đen tuyền, lẳng lặng như một con mèo nhỏ thoát ra khỏi cửa sổ. Nàng nhẹ nhàng băng qua những mái ngói, tránh né các toán tuần tra một cách điêu luyện.

Thư phòng của Tần Mục không có người canh gác bên trong, chỉ có hai lính canh đứng xa ngoài cửa điện. Vân Cơ lẻn vào qua cửa thông gió trên trần nhà.

Mùi sách cũ và hương trầm quen thuộc bao trùm lấy nàng. Nàng bắt đầu lục tìm mật ngăn trên bàn làm việc. Tuy nhiên, khi lướt tay qua một ngăn kéo nhỏ không khóa, nàng tình cờ chạm vào một chiếc hộp gỗ trắc đơn sơ.

Theo bản năng, nàng mở ra. Bên trong không phải là mật thư, cũng chẳng phải bản đồ quân sự.

Đó là một chiếc trâm gỗ cũ kỹ, hoa văn đã mòn vẹt theo thời gian. Vân Cơ sững sờ, hơi thở nghẹn lại. Chiếc trâm này… chính là chiếc trâm nàng từng đánh rơi mười năm trước trong rừng sâu, khi cứu một thiếu niên bị thương khỏi bầy sói. Ngày đó, nàng chỉ là một đứa trẻ sống chui lủi, chiếc trâm là vật duy nhất mẹ để lại cho nàng.

Tại sao nó lại ở đây? Tại sao Tần Mục lại giữ nó?

Vân Cơ còn đang thất thần thì phía cửa truyền đến tiếng bước chân. Nàng nhanh chóng đóng hộp gỗ, ẩn mình vào bóng tối phía sau bức bình phong.

Cánh cửa mở ra. Tần Mục bước vào, trên tay cầm một chiếc áo choàng lông cáo. Hắn không thắp nến thêm, chỉ lặng lẽ đứng trước cửa sổ nhìn lên vầng trăng khuyết.

“Ra ngoài đi. Gió đêm lạnh lắm, nàng sẽ cảm lạnh đấy.”

Giọng nói của hắn bình thản đến mức đáng sợ. Vân Cơ đứng sững trong bóng tối, tay nắm chặt cán đoản kiếm. Hắn đang nói chuyện với ai? Với nàng? Hay với một kẻ ám sát nào khác?

Tần Mục quay lại, ánh mắt hướng chính xác về phía bức bình phong nơi nàng đang đứng. Hắn không hề lộ vẻ ngạc nhiên hay tức giận, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc áo choàng lên ghế:

“Nếu muốn xem gì cứ việc xem, không cần phải lén lút. Ta đã dặn lính canh không được vào đây khi nàng có mặt rồi.”

Vân Cơ bước ra khỏi bóng tối, tâm trí rối bời. Nàng chưa kịp hỏi về chiếc trâm, cũng chưa kịp biện minh, thì Tần Mục đã tiến lại gần, khoác chiếc áo choàng lên vai nàng, thắt nút dây buộc một cách tỉ mỉ.

“Vương gia… ngài biết…”

“Ta biết nàng thích ngắm trăng.” Tần Mục cắt ngang lời nàng, ánh mắt nhìn nàng chứa đựng một nỗi niềm da diết mà nàng không thể hiểu nổi. “Nhưng trăng trong phủ này, dù có đẹp đến đâu, cũng không bằng trăng ở biên thùy năm ấy, đúng không?”

Vân Cơ bàng hoàng lùi lại một bước. Hắn đang nhắc đến biên thùy? Hắn biết điều gì? Hay hắn chỉ đang thử lòng nàng?

Đêm đó, Vân Cơ trở về phòng với trái tim đập loạn nhịp. Nàng nhận ra, vị Nhiếp Chính Vương này không hề lạnh lùng như lời đồn, và nhiệm vụ của nàng… có lẽ sẽ khó khăn hơn nàng tưởng rất nhiều.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...